Chương 45: (Vô Đề)

Hết thảy chuyện phát sinh trước mắt đều quá vội vàng, Dương Thư không kịp chuẩn bị.

Cô giật mình ngơ người nhìn chằm chằm hướng cửa phòng ngủ, sau đó cuống quít đẩy Khương Bái ra.

Khương Bái ôm cô không buông: "Em ấy đã nhìn thấy rồi, bây giờ em đẩy anh ra thì được cái gì?"

Anh cụp mắt xuống, tròng mắt đen nhánh thâm thúy nhìn cô gái nhỏ trong ngực, tiếp tục đề tài vừa rồi, "Một năm này trôi qua chúng ta ở cạnh nhau không vui sao, vì sao không thể tiếp tục?"

Khương Bái nắm tay của cô, giọng nói trầm thấp, "Anh thích em, chúng ta không chia tay có được không?"

Dương Thư nhìn thấy bàn tay mình đang bị siết chặt, vành môi nhếch lên, tâm tình nhất thời có chút phức tạp.

Khương Bái từ trước đến nay kiêu ngạo không ai bì nổi, sợ là chưa từng ăn nói khép nép với ai bao giờ, vậy mà hôm nay lại nói với cô những lời này, thậm chí còn nói mình tình nguyện học tiếng chó sủa.

Từ lúc Dương Thư nhận ra mình động lòng, cô vẫn luôn suy nghĩ liệu rằng anh có thích mình hay không.

Anh làm hết thảy mọi chuyện, hoàn toàn vượt quá trách nhiệm của hiệp ước, đối xử với cô không hề qua loa.

Hôm nay rốt cuộc cũng biết đáp án.

Đáy lòng Dương Thư như bị cái gì mềm mại bao trùm lấy, giống như có mật ong chảy vào trong máu, chưa lúc nào ngọt hơn.

Chỉ là cảm giác kia quá mức ngắn ngủi, cô còn chưa kịp cao hứng, rất nhanh đã bị thứ gì đó mãnh liệt đáng sợ bủa vây.

Dương Thư lùi lại một bước, bàn tay chậm rãi từ trong tay anh rút ra.

Lòng bàn tay Khương Bái trống rỗng, cứng đờ giữa không trung  một lát, sau đó thu tay lại, nhìn về phía Dương Thư: "Em cứ từ từ cân nhắc, anh không vội."

"Nếu như em không đồng ý." Khương Bái dừng một chút, "Chờ sau ngày 21 tháng 9, anh một lần nữa theo đuổi em cũng được."

Thấy cô cúi đầu không nói lời nào, Khương Bái cũng không có cưỡng ép nữa: "Trước tiên thu dọn đồ đạc đi, Doãn Toại và Khương Ngâm còn ở bên ngoài chờ, anh đi xem họ một chút."

Sau khi Khương Bái đi, cửa một lần nữa đóng lại, Dương Thư đứng nguyên tại chỗ thật lâu, sau đó mới chậm rãi tỉnh táo lại.

Cô hít sâu một hơi, bình phục cảm xúc, tiếp tục đem đồ vật trong phòng ngủ thu dọn xong.

Trước khi từ phòng ngủ đi ra, nhớ tới bên ngoài còn có Khương Ngâm, cô mất một lúc đả thông tư tưởng, rầu rĩ không biết làm sao giải thích với cô ấy.

Nhưng lúc ra, Khương Ngâm ngược lại cái gì cũng không hỏi, vẫn như cũ giống bình thường nói chuyện với cô.

Đồ vật toàn bộ được chuyển lên xe, Khương Ngâm ngồi lên xe  Doãn Toại, thò đầu ra cửa sổ nhìn về phía Khương Bái: "Anh hai, em cùng chồng em còn có việc, mấy công việc dọn dẹp giúp Thư Thư còn lại giao cho anh, anh có chìa khóa nhà em rồi mà đúng không?"

Nói xong cô ấy mập mờ khoát khoát tay với Dương Thư và Khương Bái, cùng Doãn Toại lái xe rời đi.

Từ chung cư Lạc Tâm rời khỏi, dọc đường Dương Thư cùng Khương Bái đều rất trầm mặc, ai cũng không mở miệng nói chuyện.

Đến nhà của Khương Ngâm, hai người đem đồ vật mang lên từng chút một.

Đồ vật hơi nhiều, từ từ rồi cũng hết, Dương Thư không có vội vã thu dọn, cô hơi mệt nên ngồi nghỉ ngơi trên ghế sa lon.

Khương Bái nấu nước nóng, cầm cốc nước đưa cho cô, Dương Thư không nhận.

Khương Bái đặt ở trên bàn trà, ngồi xuống bên cạnh cô. Đọc Full Tại

"Mệt không, muốn nghỉ ngơi một chút trước không? Đồ vật cứ để anh chậm rãi thu dọn là được." Anh đưa tay qua muốn ôm cô.

Dương Thư giật mình, nghiêng người tránh, không cho anh đụng.

Bầu không khí phá lệ yên tĩnh, Khương Bái trầm mặt, nhíu mày nhìn cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!