Chương 44: (Vô Đề)

Giang Triệt cúp điện thoại, dựa lưng vào ghế, tâm tình nhanh chóng bình tĩnh lại.

Anh thường xuyên ở trạng thái chờ đợi kết quả, lâu dần rồi cũng không quá nóng nảy nữa.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, thư ký từ ngoài bước vào: "Giang tổng, người họ Hà kia lại tới, muốn anh xem xét hạng mục của họ."

Số người muốn gặp anh mỗi ngày rất đông, Giang Triệt nhất thời không nhớ nổi đó là ai, hỏi lại thư kí.

Thư ký đáp: "Là xí nghiệp thực phẩm nhỏ mà mấy năm trước tập đoàn ta dự định thu mua nhưng đối phương không đồng ý. Thời gian trước bọn họ bị phốt trong sản phẩm có chứa hàm lượng chì quá mức nên bị bêu rếu trên mạng, không vực dậy nổi. Bây giờ bọn họ nói rằng nghiên cứu được sản phẩm mới, muốn nhờ anh hỗ trợ vượt qua khó khăn. À, người đó là Hà Đông Tự, giám đốc của tập đoàn Hạ thị, năm ngoài mới từ Mỹ trở về lập nghiệp."

Giang Triệt có hơi ấn tượng với việc này, anh trầm mặc chút rồi mở miệng: "Chuyện thu mua mấy năm trước là ý định của ông nội, khi đó đã không thành thì bây giờ cũng không có quan hệ gì với chúng ta nữa. Công ty phá sản nhiều như thế, tôi cũng không phải nhà từ thiện, giúp một công ty nhỏ đó để làm gì? Kêu anh ta về đi."

Anh ký lên một tờ văn kiện rồi nói tiếp: "Ngày mai tôi phải đi Châu Âu công tác, có lẽ khá lâu, sản phẩm mới nghiên cứu sắp tới lại chuẩn bị khởi động tuyên truyền và đưa ra thị trường rồi, cậu ở lại theo dõi kỹ càng, nếu không có gì lớn thì không cần hỏi ý kiến tôi."

"Vâng ạ, Giang tổng."

***

Trời vào hè, thời tiết tháng Tám nhiệt độ ngày càng nóng nực, ngày cũng dài hơn đêm.

8 giờ tối, sắc trời bên ngoài mới bắt đầu ảm đạm,

Khương Bái vốn hiếm xuất hiện ở quán bar, hôm nay thế mà lại đến.

Thân Tử Du tự mình rót rượu cho anh, uống cùng hai cốc: "Anh Bái dạo này bận rộn cái gì mà không thấy bóng dáng thế?"

"Cậu ta thì bận cái gì chứ, không phải công việc thì chỉ có yêu đương thôi."

Thân Tử Du nghe tiếng thì nhìn sang, thấy Doãn Toại từ đằng xa đang lại gần, ánh đèn trong bar chiếu lên gương mặt thâm thúy của anh ấy.

Người đàn ông đi tới, ngồi cạnh Thân Tử Du.

Nhìn thấy đống chai rượu trên bàn, Doãn Toại nhíu mày: "Ông chủ Thân hôm nay đúng là hào phóng, đem rượu xịn nhất ra chiêu đãi. Xem ra hôm nay tôi đến rất đúng lúc."

Thân Tử Du ngạc nhiên nói: "Hai người các cậu bận rộn như thế, không hẹn thì khó mà gặp, vậy mà hôm nay lại cùng xuất hiện ở chỗ tôi thế này? Đêm nay sao lại trùng hợp thế?"

Doãn Toại rót cho mình một ly rượu, lắc lắc mấy cái rồi nhấp một ngụm, không chút hoang mang nói: "Là người một nhà rồi, tôi với anh rể chắc cũng có chút thần giao cách cảm đó, không lạ lắm."

Khương Bái miễn cưỡng nâng mắt nhìn anh ta: "Cậu với Khương Ngâm rốt cuộc là có chuyện gì?"

Lần trước Doãn Toại đến nhà thăm ba mẹ anh, Lương Văn lại bừng bừng nhiệt huyết bắt anh sắp xếp cho anh ta xem mắt với Khương Ngâm.

Bởi vì ứng phó với mẹ để anh tùy tiện sắp xếp cho Doãn Toại và Khương Ngâm gặp nhau một lần.

Không ngờ sau khi gặp nhau, hai người nói muốn kết hôn.

Sau đó cực kỳ dứt khoát đi đăng kí.

Khương Bái đến giờ mới biết, mình hóa ra có thiên phú làm bà mối.

Nhưng kết hôn đột ngột như vậy là vì sợ cái gì chứ? Đọc Full Tại

Doãn Toại uống rượu, thản nhiên nói: "Đây không phải kết quả tốt nhất à, mấy chuyện nhân duyên này khó nói lắm."

Khương Bái cười xùy một tiếng: "Tốt nhất là như lời cậu nói, dù sao hàng đã gửi đi thì không cho hoàn về, chỗ tôi cũng yên tĩnh hơn nhiều. Sau này nó mà muốn mua đồ thì bắt tìm cậu đòi tiền, tôi nghèo lắm."

Doãn Toại cong môi: "Tôi cho vợ tôi tiền mua sắm là chuyện bình thường, nhưng cậu thân là anh trai, cho em gái tiền tiêu vẫn là phải làm."

Nhân viên quán bar gọi Thân Tử Du, giống như có chuyện gì đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!