Chương 43: (Vô Đề)

Ngày tiếp theo Dương Thư đi làm vẫn thấy Giang Lăng ở văn phòng từ sớm như thường lệ.

Cô ấy trang điểm, thần sắc vẫn giống như mọi ngày, lúc nhìn thấy cô còn cười chào hỏi: "Buổi chụp ảnh tuyên truyền cho "Lạc Nhũng" ổn chứ?"

Dương Thư gật đầu đáp: "Rất thuận lợi ạ."

"Vậy thì tốt."

Dương Thư nhìn cô ấy, do dự muốn giải thích chuyện hôm qua.

Giang Lăng nhận ra được ý độ của cô, cười cười: "Không có chuyện gì đâu, anh ấy dù sao cũng là ba của Đồng Đồng, lại sống cùng thành phố thế này thì kiểu gì cũng sẽ gặp nhau thôi. Chị lúc nào cũng chuẩn bị tâm lý trước rồi."

Dương Thư nghe giọng điệu bình tĩnh của Giang Lăng, nhất thời vẫn không đoán nổi rốt cuộc tình huống giữa cô ấy và Phó Văn Sâm là như thế nào. Có điều cô cũng không hỏi thêm nữa. 

Giang Lăng nhớ tới chuyện gì đó, lại nói: "À đúng rồi, hôm qua Giang Triệt gọi cho chị, nói là tháng Sáu và tháng Bảy này xí nghiệp của nó cần chụp ảnh tuyên truyền như đã bàn trước.  Sắp tới chúng ta phải qua đó kí hợp đồng, em đi nhé?"

Dương Thư cười một tiếng: "Chị Lăng, cháu trai lớn của chị kí hợp đồng, chị có định giảm giá cho anh ta không đó? Đến lúc đó cổ đông như em đây còn được bao nhiêu tiền lãi thế?"

Nói rồi cô tặc lưỡi lắc đầu: "Làm ăn thế này lỗ vốn quá."

Giang Lăng cầm văn kiện trên tay gõ đầu cô, cười: "Em còn dám ba hoa hả, cổ đông nhận ít hoa hồng một tí thì có làm sao? Còn nếu cảm thấy lỗ vốn thì em cứ xem nó như cháu trai lớn của em ấy."

Dương Thư tranh thủ khoát tay: "Người đứng đầu xí nghiệp Giang thị, lại còn là ông trùm giới kinh doanh, em không đảm đương nổi chức dì nhỏ của anh ta."

"Kỳ thật nó cũng không phải cao đến mức không thể chạm tới như em nói đâu." Giang Lăng thở dài, nói. "Anh trai chị qua đời sớm, đứa con trai Giang Triệt này chính là mầm non duy nhất, tuổi trẻ đã phải gánh nhiều trách nhiệm trên vai. Mặc dù người ngoài nhìn vào chỉ thầy đó hơi đẹp trai, hơi tự phụ một tí nhưng thật ra từ bé nó đã chịu cảnh không cha không mẹ rồi.

Mấy năm nay nó sống cũng không dễ dàng gì, may là còn có dì nhỏ như chị đây chăm sóc nó."

"Có điều tiền cần lấy thì vẫn phải lấy." Giang Lăng nhanh chóng thay đổi giọng điệu, đứng trước mặt Dương Thư nói. "Hợp đồng này xem như chị giảm cho nó 20%."

"Giảm 20%?"

Dương Thư bị lời này làm nghẹn họng.

Đúng là keo kiệt, đến khách hàng cũ còn được giảm nhiều hơn thế. Đọc Full Tại

Giang Lăng: "Công ty ta đang trong giai đoạn phát triển, trước đó đều lỗ vốn, bây giờ mới được có bao nhiêu lợi nhuận đâu? Dù sao nó cũng không thiếu tiền, chị giảm cho nó từng nấy là nhiều lắm rồi."

"Vậy chị khỏi bớt là được rồi! Chắc người ta cũng không để ý 20% kia đâu."

"Thế thì lại không được." Giang Lăng chăm chú nói: "Chị là dì ruột của nó, những điều cần ý tứ thì vẫn phải ý tứ."

Dương Thư bật cười: "Thôi, dù sao kiếm được nhiều thì em cũng được chia hoa hồng nhiều, em ủng hộ chị!"

Giang Lăng liếc nhìn cô một cái: "Nợ của em không phải trả hết rồi sao, sắp tới để giành tiền mua nhà đi, kiếm chỗ an ổn. Thật ra Trường Hoàn rất tốt, chị thích nhất là điểm bốn mùa ở đây rất rõ rệt, mùa đông có tuyết lại càng thích hơn, nếu em cũng ở đây định cư thì tốt biết mấy."

Trước đó Dương Thư từng tìm Giang Lăng mượn tiền, số tiền rất lớn, nói là để trả nợ. 

Hai năm nay tiền kiếm được đều trừ vào khoản nợ đó.

Đây là chuyện cá nhân, Giang Lăng cũng chưa từng nói với ai.

Văn phòng lúc này không có ai nên cô ấy mới tiện nhắc lại: "Với độ nổi tiếng của em hiện giờ với mức độ phát triển của studio thì cũng kiếm được không ít đâu. Khương Khương dạo này cũng đang bận rộn chuyển sang nhà mới, em nên thử suy nghĩ một chút. Hiện tại giá phòng ở Trường Hoàn đang tăng, đặt cọc trước cũng được, nếu không đủ chị ứng trước cho em."

Thấy Dương Thư chỉ nhếch môi không đáp, Giang Lăng cảm khái nói: "Hai năm nay chị mới suy nghĩ rõ ràng, cảm giác an toàn không phải chỉ cần dựa vào đàn ông, chỉ cần chị em mình đủ mạnh mẽ thì chính mình sẽ không cần phải nương tựa vào ai cả."

Dương Thư gật đầu đồng tình, nhưng sau đó lại nhanh chóng lắc đầu: "Chuyện mua nhà tính sau vậy, xa quá thì em không thích, còn chỗ tốt thì hiện tại em mua không ổi. Em chỉ mới tốt nghiệp có vài năm, không vội ổn định nơi ở."

Cô còn từng nghĩ đến chuyện sẽ mãi mãi ở lại thành phố này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!