Chương 37: (Vô Đề)

Về vụ án tranh chấp hợp đồng, Dương Thư chịu trách nhiệm trao đổi với Khương Bái để theo dõi mọi thông tin từ anh đến cuối năm.

Trong khoảng thời gian này, Dương Thư thường đến văn phòng luật để tìm Khương Bái.

Đương nhiên cô sẽ không bao giờ nhắc đến vụ "bên A là cha là mẹ" với anh nữa.

Có một số chuyện, trải qua một lần là đã quá đủ rồi, cô không muốn phạm phải nó một lần nào nữa.

Vấn đề bồi thường do vi phạm hợp đồng không thông qua quy trình xét xử nào cả mà được giải quyết bởi sự can thiệp của Khương Bái.

Sau khi gặp người phụ trách của bên vi phạm thì bên kia đã nhanh chóng rút lại đơn kiện, thậm chí còn đích thân đến tận trường quay để xin lỗi.

Buổi chiều, Giang Lăng vui vẻ nhận được tiền bồi thường, cô ấy nói với Dương Thư và Khương Ngâm: "Quả nhiên, mấy chuyện như này cần một luật sư giỏi ra tay thay chúng ta, bên kia muốn lấy tiền của chúng ta thì cứ mơ đi."

Đọc Full Tại

Sau hôm nay studio sẽ bắt đầu nghỉ Tết, một số người xin về từ sáng sớm để về quê nên văn phòng khá vắng vẻ.

Giang Lăng nói rằng phí thuê vẫn còn chưa thanh toán cho văn phòng luật, vì vậy Khương Ngâm thay mặt công ty chuyển khoản, đồng thời bày tỏ lòng biết ơn với anh trai mình.

Lần này Khương Ngâm không giao chuyện đó cho Dương Thư nữa.

Vì cô phát hiện ra Dương Thư mặc dù gặp gỡ với anh trai mình thông qua vụ án nhưng hai người họ vẫn không có chút dính dáng gì đến nhau.

Mấy ngày nay Khương Ngâm đều dò hỏi thái độ của Dương Thư đối với anh trai mình. Mỗi lần cô ấy cố ý nhắc đến anh thì cô lại chuyển chủ đề sang chuyện khác.

Điều này rõ ràng là bởi vì cả hai người họ không có tình cảm, không quan tâm gì nên mới không muốn nhắc đến.

Có phải bọn họ thực sự không coi trọng chuyện tình cảm này?

Khương Ngâm cũng không thể đoán được suy nghĩ của họ. Dù sao cả hai đều có sự nghiệp ổn định, đáng chú ý hơn nữa là họ đều còn độc thân. Ở chung với nhau lâu như vậy mà không có chút tình cảm nào sao?

Chắc hẳn vấn đề là ở anh trai của cô ấy. Anh trai cô ấy là một người xấu tính, lại còn hay xúc phạm người khác khi nói chuyện. Điều này hẳn là đã để lại ấn tượng xấu trong mắt của Dương Thư.

Đúng là không dễ dàng gì mới giúp họ đến được với nhau.

Thật khó để họ trở thành một đôi.

Buổi tối mọi người trong văn phòng thu dọn đồ đạc và bắt đầu tan làm, chỉ còn Giang Lăng, Dương Thư và Khương Ngâm ở lại dọn dẹp cho xong phần việc, sau đó kiểm tra các cửa và tắt điện trước khi rời khỏi văn phòng.

Khóa lại cửa rồi ra ngoài, ba người cùng nhau đi vào thang máy.

Dương Thư hỏi: "Khi nào thì chị Lăng quay về An Cầm vậy ạ?"

"Chị đã đặt vé máy bay vào ngày mai." Giang Lăng đáp rồi quay sang nhìn Dương Thư, "Sao em không đến nhà chị chơi. Ở đó rất rộng, còn có nhiều phòng nữa. Em có thể ở lại đó, chị sẽ mang Đồng Đồng đến chơi với em, như vậy em sẽ không cảm thấy buồn chán."

Dương Thư nhẹ nhàng từ chối: "Em không đi đâu, cũng lười đi đi lại lại, ở lại Trường Hoàn đón năm mới cũng được."

"Vậy thì đến nhà tớ đi." Khương Ngâm nói rồi nắm lấy tay cô. "Nếu không thì đi luôn bây giờ đi, chúng ta cùng ở chung, như vậy mới cảm nhận được không khí Tết chứ."

Dương Thư giận dỗi đáp: "Không cần đâu, tớ chỉ muốn yên tĩnh vài ngày thôi mà, hai người không được làm phiền tớ đâu."

Giang Lăng và Khương Ngâm nhìn nhau, mặc dù hơi bất đắc dĩ nhưng cũng không khuyên cô nữa.

Xuống tới bãi gửi xe, ba người tạm biệt nhau rồi ai về nhà nấy.

Đọc Full Tại

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!