Khương Bái nhanh tay ngăn lại, Dương Thư không chụp được điểm quan trọng nhất, nhưng mà như vậy cũng đủ xài rồi.
Bắt gặp ánh mắt không thể tin nổi của Khương Bái, Dương Thư đắc ý nhướng mày.
Cô giơ tấm ảnh vừa chụp lên, lắc lắc trước mặt anh: "Thành thật mà nói, tôi làm nhiếp ảnh gia nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên chụp ảnh khỏa thân cho một người đàn ông đấy."
"Vả lại…"
Cô đảo mắt nhìn xung quanh, cộng thêm tình trạng của Khương Bái lúc này, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt. "Vả lại, tạm thời có thể gọi nó là mỹ nam trong bồn tắm."
Cô vô cùng có trách nhiệm, nghiêm túc đặt tên cho tác phẩm của mình.
Khương Bái nghiêm mặt, ánh mắt nhìn cô chăm chú.
Dương Thư vẫn chưa phát hiện ra, cô đang mải hả hê với chiến lợi phẩm của mình: "Đây cũng có thể xem như là một bước tiến mới trong con đường nhiếp ảnh của tôi."
Cô ngước mắt lên nhìn Khương Bái. "Anh có muốn lấy ảnh không? Đợi tôi sửa ảnh xong sẽ gửi cho anh?"
Vừa dứt lời thấy Khương Bái đen mặt tiến lại, nhanh tay cướp lấy điện thoại của cô.
Dương Thư đã có phòng bị từ trước, vội vàng giấu ra sau lưng.
Cô nắm bắt thời cơ, chạy nhanh ra ngoài cửa.
Nhưng mà Khương Bái làm sao để cô thoát được?
Trước khi cô kịp chạy ra, anh đã duỗi tay kéo cô vào lòng.
Sầm!
Cửa bị đóng lại, khóa trái.
Dương Thư: "…"
Bên trong không gian chật hẹp, không có đường lui.
Trên mặt Dương Thư hiện lên vẻ bối rối, dưới ánh mắt như sắc bén lạnh lùng của anh, cô bất giác lùi về sau.
Khương Bái tiến lại gần cô, vươn tay ra: "Đưa điện thoại đây."
"Không muốn." Dương Thư vẫn giấu sau lưng như cũ, không chịu đưa cho anh. "Tôi khó khăn lắm mới chụp được."
Mặc dù cô vào đây không phải vì chụp ảnh anh, nhưng chụp thì cũng đã chụp rồi, đâu thể nói xóa là xóa được?
Rất nhanh, lưng của Dương Thư đã chạm đến bức tường bằng đá cẩm thạch phía sau, không thể lui được nữa.
Thân hình cao lớn của Khương Bái bao phủ cô, đôi mắt híp lại như thể thợ săn nhắm được con mồi, anh trầm giọng hỏi: "Không chịu?"
Hiếm khi nào thấy anh hung dữ như vậy, Dương Thư cố nén nỗi sợ hãi, nuốt nước bọt một cái, định thương lượng với anh: "Anh Bái à, bạo lực không thể giải quyết vấn đề, ưm…"
Anh giữ lấy gáy cô, để cô ngẩng đầu lên, sau đó bá đạo hôn môi.
Dương Thư bị anh hôn quá bất ngờ, không kịp chuẩn bị gì cả, giây tiếp theo điện thoại đang cầm trong tay đã bị anh lấy mất.
Khương Bái cầm điện thoại, xóa tấm ảnh vừa rồi đi, miễn cưỡng rũ mắt xuống nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên: "Ăn mềm không ăn cứng à? Mỹ nam kế xem ra rất hiệu quả nhỉ?"
Ảnh bị xóa mất, còn là dùng cách này để xóa, Dương Thư bực bội đấm vào ngực anh: "Anh thật là phiền phức!"
Cô còn chưa được thưởng thức mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!