Trong phòng yên tĩnh hai giây, Dương Thư bị ánh mắt nóng bỏng của Khương Bái nhìn chằm chằm, cả người bỗng cảm thấy không được tự nhiên.
"Tôi cảm thấy anh nên học cách kiểm soát hành vi của mình, phải biết tiết chế một tí."
Cô xụ mặt, nghiêm túc nói, đầu ngón chân duỗi ra kéo chiếc dép về phía mình, sau đó thuần thục đi vào chân.
Cô đang muốn thoát ra khỏi lồng ngực của Khương Bái, anh lại dùng cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo cô, giữ cô ngồi xuống: "Tôi tới thăm em, nấu cơm cho em, em lại gọi Khương Ngâm đến ăn, còn đồng ý để con bé ở lại chỗ của em, vậy mà không định cho tôi chút bồi thường nào à?"
Dương Thư mím môi, chỉ vào chiếc bánh ngọt trên bàn: "Không phải tôi đưa bánh ngọt cho anh ăn rồi sao."
"Còn nữa…" Dương Thư chỉ ra chỗ sai trong suy nghĩ của anh. "Tôi đồng ý để em gái anh ở tạm chỗ này, người làm anh như anh không biết cảm ơn thì thôi, còn bắt tôi bồi thường? Anh đúng là không xứng làm anh trai gì cả."
Cô thở dài lắc đầu. "Khương Khương thật đáng thương."
Khương Bái mỉm cười: "Ngược lại thì em đối xử với con bé rất tốt."
"Tất nhiên, bọn tôi chơi với nhau nhiều năm rồi mà." Dương Thư đột nhiên nhớ tới chuyện trước kia, cô trầm mặc mấy giây, sau đó nói, "Thật ra, là Khương Khương đối xử tốt với tôi mới đúng."
TV trong phòng khách vẫn đang bật, ánh mắt cô rơi vào màn hình, suy nghĩ thoáng trôi xa: "Lúc đầu khi tôi thi đỗ khoa nhiếp ảnh của Đại học P còn tưởng mình rất lợi hại. Tôi còn tưởng tượng đến lúc đi làm thêm, vậy thì tiền sinh hoạt và học phí có thể tự mình kiếm được rồi, cuối cùng cũng không cần dựa vào người khác nữa."
"Nhưng mà hiện thực không như vậy, tôi bị chê tay nghề kém, không có thẩm mỹ, tác phẩm của tôi bị nói là không đáng một xu. Cuối cùng cật lực làm việc mà không nhận được một lời cám ơn nào, còn bị người ta mắng chửi, không nhận được đồng nào, đói đến nỗi phải cạp đất mà ăn."
"Không bao lâu sau, tôi thấy mấy người chê tác phẩm của tôi là rác rưởi lại đăng chúng lên mạng, đổi tên khác, lúc đó em mới biết mình bị lừa. Lúc đó tôi rất nhút nhát, chỉ trốn ở một chỗ không ai biết mà khóc, sau đó thì gặp được Khương Ngâm."
"Cậu ấy kéo tôi đi tìm mấy người kia tính sổ, vô cùng hung dữ." Dương Thư bỗng bật cười, ngước mắt nhìn người đàn ông phía trước, "Anh biết cậu ấy hù dọa người ta thế nào không?"
Cô hắng giọng, học theo ngữ nghĩ của Khương Ngâm ngày đó: "Đừng tưởng bạn học của tôi dễ bắt nạt, các người lấy trộm tác phẩm của cậu ấy, sửa thành tên của các người, chiếm làm của riêng, có biết là phạm pháp không? Anh của tôi là luật sư vô cùng lợi hại, mấy ngày trước anh ấy giúp biện hộ cho một tên biến thái phạm tội giết người, tên đó liền được phán vô tội và thả ra. Vậy thì cái công ty này của các người, chỉ cần anh tôi nói vài cậu thôi, vài phút sau là các người đi đời rồi! Không tin?
Được, bây giờ tôi gọi điện cho anh tôi, để các người mở rộng tầm mắt."
Nghe đến đây, Khương Bái phì cười: "Tên biến thái phạm tôi giết người? Được phán vô tội và thả ra?"
Dương Thư tiếp tục kể: "Thấy Khương Ngâm lấy điện thoại ra, đám người kia sợ đến choáng váng, mau chóng mang ảnh chụp và tiền trả lại cho tôi. Sau khi rời khỏi công ty kia, tôi hỏi Khương Khương, anh của cậu thật sự giống như lời cậu nói sao? Tên biến thái phạm tội giết người cũng có thể phán vô tội rồi thả ra hả? Vậy không phải là một tên luật sư vô lương tâm sao, như vậy không tốt đâu?"
Dương Thư vẫn nhớ rõ chuyện ngày hôm đó.
Trên bầu trời xanh thẳm, mây rất thấp, giống như những chiếc kẹo bông.
Ánh nắng xiên qua, chiếu vào lưng hai người.
Khương Ngâm đi ở lề đường, cô ấy nhún người một cái, trên khuôn mặt xinh đẹp mang theo ý cười: "Anh trai tớ hả, năm nay mới học năm tư, còn đang làm thực tập sinh. Nếu như có tên biến thái phạm tội giết người nào đến tìm anh ấy biện hộ, có lẽ sẽ dọa anh ấy khóc mất. Vừa nãy tớ chỉ nói bậy thôi, dọa cho bọn hắn sợ!"
Cô ấy khoác tay lên vai Dương Thư. "Thư Thư, cậu đừng để người khác nói sao nghe vậy nữa, người yếu rất dễ bị lừa gạt, cậu phải cứng rắn lên, không cho người khác ức hiếp bản thân. Mà thôi, có lẽ chuyện này cũng không thể thay đổi nhanh như vậy được, cậu ở cạnh tớ, sau này chị Khương đây sẽ bảo kê cho cậu!"
…
Nghe cô kể xong, Khương Bái ôm eo cô nhận xét: "Em miêu tả như thể con bé là chị đại xã hội đen ấy?"
Dương Thư nghĩ nghĩ: "Hình như là hơi giống."
"Hai người các em cứ thế mà quen nhau à?" Khương Bái lại hỏi.
Dương Thư gật đầu: "Về sau cậu ấy thường kéo tôi đi tìm linh cảm, có công việc gì cũng dẫn tôi theo để cùng nhau làm, thời gian dần trôi qua, bọn tôi dần như hình với bóng, thường xuyên ở cạnh nhau. Một lần làm việc thì bọn tôi quen chị Lăng, sau đó chị ấy nói muốn mở một studio, mời tôi và Khương Khương trở thành cổ đông, 3 người cùng nhau lập nghiệp, đến giờ thì studio đang ngày càng phát triển."
Dương Thư cảm thán: "Khương Khương và chị Lăng đều là kỳ tích trong cuộc đời tôi, nếu như không có hai người bọn họ, sau khi tôi tốt nghiệp có lẽ sẽ không ở lại Trường Hoàn."
Khương Bái chăm chú nhìn cô một lát, bỗng nhiên mở miệng: "Cho dù các cô ấy đối tốt với em, em vẫn có cuộc sống của riêng mình mà. Em với Khương Ngâm mặc dù thân thiết như vậy, nhưng sau này con bé cũng sẽ có gia đình của mình. Đến lúc đó, em phải làm thế nào? Muốn mãi mãi làm nhiếp ảnh gia, sống cô đơn một mình sao?"
Vấn đề mà anh đưa ra, cũng là vấn đề Dương Thư luôn tránh né.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!