Dương Thư không hiểu sao anh có thể mặt dày nói ra được lời này, cô nóng bừng mặt, đẩy anh ra.
Khương Bái cười, đứng dậy, không trêu cô nữa, không mấy để ý bảo: "Nếu em cảm động quá thì mua chút quà gì đó đáp lại tôi cũng được."
Nói đến đây, anh nhớ đến một chuyện, nhắc nhở cô: "Sinh nhật tôi gần kề rồi, đừng quên chuẩn bị quà đấy nhé."
Dương Thư ngẩn ra, chợt nói: "Không phải là 17 tháng 2 à? Còn xa mà."
"Tháng 12 đến nơi rồi, tháng 2 đâu còn xa. Là bạn gái, tôi cho rằng em cần chuẩn bị sớm một chút thì mới có lòng."
Khương Bái đáp, bỗng nhướn mày: "Sinh nhật tôi mới chỉ nói với em một lần, trí nhớ tốt vậy à?"
Dương Thư hơi khựng lại.
Hình như cô cũng không định nhớ ngày này, nhưng lạ là vẫn nhớ.
Cô liếm môi một cái, bình tĩnh đáp: "Có một số người trí nhớ bẩm sinh đã tốt sẵn, ví dụ như tôi đây."
Cô kiêu hãnh ưỡn ngực ngẩng đầu, cực kỳ tự tin.
Khương Bái bật cười một tiếng trước điệu bộ của cô.
Đúng lúc này, Khương Ngâm gọi điện thoại hỏi xem Dương Thư ở đâu.
Dương Thư thoáng chột dạ, nói một chỗ hơi xa một chút, hẹn gặp nhau ở đó.
Cúp điện thoại, cô nói Khương Bái đứng đây chờ mình đừng đi đâu, cứ coi như hai người họ từ đầu tới cuối không đi với nhau.
Sau đó vội vàng chạy đi gặp Khương Ngâm.
Khương Bái nhìn bóng lưng cô bỏ anh lại một mình đi mất, thầm phàn nàn trong bụng: Đồ vô lương tâm.
Bên cạnh có cửa hàng gắp thú bông, anh lại đó, lấy giỏ, đổi ít tiền.
Bình thường bận rộn công việc, anh chưa chơi trò chơi kiểu này bao giờ, chơi không quen tay.
Tiền đổi lần đầu đều đã tiêu hết, vậy mà không hề gắp được một con nào.
Anh đi đổi thêm một ít.
Lúc Khương Ngâm và Dương Thư khoác tay nhau cười nói quay lại thì bắt gặp Khương Bái đang xị mặt trước một chiếc máy gắp thú bông, rõ ràng là đang đánh vật với con thú bông bên trong.
Khương Ngâm thấy vậy thì bực mình.
Vốn là muốn cho anh trai và Thư Thư có nhiều thời gian tiếp xúc nhau hơn, tại sao anh trai lại một mình đi gắp thú bông chứ?
Thật đúng là không giúp nổi!
Khương Bái gắp liên tục mấy lần vẫn không được.
Dương Thư đứng bên cạnh nhìn nhìn nói: "Cái máy gắp thú bông này hình như hơi có vấn đề, bóp càng chặt thì càng của nó sẽ càng bị lỏng ra."
Khương Ngâm cũng tán thành: "Tớ cũng nghĩ vậy. Hay anh đổi sang máy khác đi?"
Khương Bái như thể không nghe thấy, chẳng để ý đến ai, tiếp tục gắp một mình.
Khương Ngâm nhìn máy gắp thú bông xung quanh liền ngứa tay, nhét hết các túi đồ đang cầm vào tay Dương Thư: "Thư Thư, xách giúp tớ một chút."
Khương Ngâm lấy một ít tiền ở chỗ Khương Bái rồi hăm hở chạy đi chỗ khác gắp, chuẩn bị bộc lộ tài năng cho anh trai xem, khoe khoang một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!