Khương Bái bị lời giải thích của Dương Thư làm cho tức đến đau thận.
Không biết cô lấy dũng khí ở đâu ra mà dám nói ra mấy lời này.
Là do hôm đó anh làm cô khóc chưa đủ thảm đúng không?
Khương Bái vuốt xương lông mày đang giật giật, đè nén cơn giận, không muốn cùng cô so đo.
Có điều nghĩ kỹ lại thì, cô nói chưa từng thấy qua của ai, cái này thì đúng là chuyện tốt.
Gặp người khác làm gì, sau này cũng không cần gặp nữa.
Nghĩ vậy, tâm tình của Khương Bái không hiểu sao khá hơn rất nhiều, khóe môi bất giác vểnh lên.
Dương Thư căn bản không thèm biết suy nghĩ của Khương Bái, lúc này vẫn cầm hộp lên như cũ nghiên cứu, một tay tra Baidu phổ cập thêm kiến thức.
Xem xong, cô tắt điện thoại, nói: "Tôi thấy kích thước cũng không khác biệt nhau mấy, lại còn co dãn nữa, có khi có thể dùng thật đó."
"Hay là anh thứ một chút xem?" Nói rồi còn nhét hộp vào tay anh, để anh thửu.
Lời này của Dương Thư làm tròng mắt Khương Bái híp lại: "Thử?"
"Đúng vậy, không thử làm sao biết là nhỏ?"
"Thử thế nào?" Khương Bái nhấc mí mắt nhìn cô. "Hay ở thử ở đây, em giúp tôi thử nhé?"
Dương Thư: "…"
Loại chuyện này mà muốn cô giúp… không phù hợp cho lắm đâu?
Khương Bái đem hộp đồ kia ném ngược vào ngăn kéo, vẻ mặt lưu manh đẹp trai mang theo chút kiêu ngạo: "Không cần thử, chắc chắn nhỏ, nếu có thể dùng được thì người ta chia nhiều loại vậy làm gì?"
Anh nói vậy Dương Thư nghe cũng thấy có lý.
Ngón tay cô chỉ vào đống đồ kia: "Vậy bây giờ mấy cái này phải xử lí thế nào?"
Nghĩ nghĩ một lúc, lại nói: "Hay tôi nhắn tin cho hỗ trợ, bảo là bạn trai tôi chê nhỏ, muốn đổi lấy loại lớn?"
Dương Thư tự bổ não thử hình tượng đi hỏi, cả người đều bày ra vẻ kháng cự.
Lúc cô mua vốn không nói chuyện với bên hỗ trợ, càng không thể nói mấy chuyện này được, thật sự là làm khó nhau quá.
"Hay là tìm thử xem mấy thứ đồ chơi này còn có tác dụng khác không nhé?" Dương Thư một lần nữa mở điện thoại tra Baidu.
Thấy cô dò cả nửa ngày, Khương Bái hứng thú chờ đợi, cuối cùng hỏi: "Tra được gì rồi?"
Dương Thư chậm rãi ngẩng đầu: "Ở đây có ghi là có thể cho con nít làm ná cao su hoặc bong bóng."
Khương Bái: "…"
Hai người họ, nhìn đâu cũng không thấy giống như có con nhỏ.
Bầu không khí ngưng trệ hai giây, Dương Thư sờ mũi một cái: "Thật ra cũng không mất nhiều tiền lắm, hay là… hay là vứt hết vậy."
Cô đem đồ vật trong ngăn kéo lấy ra, quả quyết ném vào thùng rác.
Nhìn một chút lại thấy không thuận mắt, cô xoay người cột túi rác lại.
Đầu cô rũ xuống, tay nhéo lỗ tai, không thoải mái khẽ cắn môi, nhất thời không biết phải làm sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!