Bên ngoài màn đêm dày đặc, trần nhà pha lê phía trên lại phản chiếu ánh sáng khiến cả căn phòng sáng như ban ngày.
Trên bàn ăn cực kỳ yên tĩnh, từ lúc Dương Thư nói xong lời này thì không còn bất cứ tiếng động nào.
Khương Bái dựa lưng vào ghế, đôi mắt đen nhánh tĩnh mịch khóa chặt trên gương mặt tinh xảo phấn nộn của cô, một lúc sau anh mới tiếp lời: "Thật à?"
"Ừm." Dương Thư gật gật đầu. "Nếu không thì mắc gì tôi đáp ứng hẹn ước một năm với anh?"
Khương Bái cân nhắc lời cô, bỗng nhiên nói: "Vậy nếu một năm tôi không chịu ngủ với em, đến lúc đó có phải sẽ hẹn ước thêm một cái nữa không?"
Dương Thư mờ mịt nhìn anh, ánh mắt cực kỳ ngây thơ vô tội: "Một năm không cho ngủ, vậy có phải tại anh "không được" không đó?"
"…"
Khương Bái suýt thì sặc nước miếng, nhìn cô chằm chằm hết nửa ngày, chỉ cảm thấy cả người khô nóng.
Nếu không phải do cô say nên nói sảng hết cái này đến cái khác, bây giờ anh nhất định "xử" cô ngay tại chỗ, để cho cô biết hậu quả khi nói câu này.
"Ăn chào đi, đến khi tỉnh táo mà dám nói với tôi như vậy thì xem như em dũng cảm."
Khương Bái nói xong thì đứng dậy đi cất đống đồ chơi ngoài phòng khách.
Anh vừa chạm vào bóng rổ, Dương Thư đã chạy tới trực tiếp cướp đi, ôm chặt trong lòng: "Cái này là của Ngôn Lễ."
"Ngôn Lễ là ai?"
Dương Thư không đáp.
Khương Bái cầm lấy ô tô điều khiển, một lần nữa bị Dương Thư cướp đi.
"Cùng là cho Ngôn Lễ à?"
Dương Thư vẫn chịu nói lời nào.
Khương Bái nhìn cô trầm mặc một lúc, bỗng cảm thấy buồn cười: "Đồ rõ là do tôi mua mà giờ tôi lại không được đụng hả?"
Dương Thư: "…"
Nói chuyện với một con nhóc say xỉn đúng là chẳng có tác dụng gì, Khương Bái nhẫn nại, chỉ có thể dỗ dành cô nhóc: "Được rồi, của Ngôn Lễ, tôi không động vào nữa, em bỏ xuống rồi đi ngủ đi."
Thấy Dương Thư vẫn đứng bất động, cuộc nói chuyện dần đi vào khó khăn, Khương Bái trầm mặc thêm một lúc nữa, sau đó chỉ có thể lừa gạt nói: "Bây giờ em nghe lời một chút, mai tôi dẫn em đi tìm Ngôn Lễ, đưa mấy thứ này cho nó."
Dương Thư bỗng ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời: "Anh có thể tìm được sao?"
"… Tôi tài giỏi thế này, làm gì có chuyện tìm không ra?" Khương Bái vừa trả lời vừa đưa tay lại" "Đưa ô tô với đóng rổ trong tay đây."
Dương Thư ngoan ngoãn đưa qua.
Khương Bái cầm lấy rồi ném lại lên salon, sau đó dắt cô về phòng ngủ.
Anh cầm một bộ dụng cụ vệ sinh cá nhân lại, đẩy cô vào phòng tắm: "Em có thể tự làm không?"
Thấy Dương Thư gật đầu, anh bỏ đồ lên bồn rồi đóng cửa lại giúp cô.
Khương Bái đem phần cháo và đồ ăn thừa còn lại vào bếp, rồi dọn dẹp đống đồ chơi bỏ lên bàn.
Lúc anh quay lại phòng ngủ, Dương Thư vẫn chưa rửa mặt xong và ra ngoài.
Đánh răng rửa mặt thôi mà, sao mà lâu vậy nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!