Khương Bái không biết tại sao bản thân lại thốt ra một câu như vậy. Cũng may anh phản ứng nhanh, nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của Phó Văn Sâm, anh bình tĩnh giải thích: "Tôi hỏi cậu đã tìm được chòm sao phù hợp với mình chưa."
Phó Văn Sâm bật cười, đặt thức ăn khuya lên bàn làm việc: "Đám người kia là rảnh rỗi sinh nông nỗi nên mới đùa giỡn vậy thôi, đồ ăn khuya vừa tới đã chạy mất dạng.."
Khương Bái đứng dậy, đi tới bình lọc nước trong góc lấy một cốc nước: "Nghe giọng điệu của cậu, xem ra họ không giúp cậu kiểm tra nên cậu có vẻ khá thất vọng nhỉ?"
"Tôi có gì mà thất vọng chứ?"
Khương Bái uống nước xong, quay lại ngồi vào bàn làm việc: "Lần trước tôi đến bệnh viện thăm chú Mạc, chú ấy rất lo lắng cho chuyện chung thân đại sự của cậu."
Phó Văn Sâm kéo ghế ra ngồi đối diện anh, mở hộp thức ăn khuya ra, ngước mắt nhìn: "Không lo lắng cho cậu à?"
Khương Bái vui vẻ, ngón tay chỉ vào gương mặt mình: "Với điều kiện này của tôi thì cần gì phải lo lắng?"
"Cậu thì không giống vậy." Anh cầm ly nước uống một ngụm rồi đặt lại lên bàn, nhìn Phó Văn Sâm: "Cậu lớn hơn tôi vài tuổi, còn là người đã từng ly hôn nữa. Trong thị trường hẹn hò có khi còn cần phải giảm giá lớn nữa là."
Phó Văn Sâm: "….."
Phó Văn Sâm vốn là công tử nhà giàu. Lúc học Đại học, người nhà đã cho anh theo học ngành tài chính. Nhưng anh lại kiên trì muốn học luật nên đã đã thỏa hiệp với người nhà sau khi tốt nghiệp sẽ đăng kí kết hôn với một thiên kim nhà giàu cùng tuổi.
Sau đó nhà họ Phó phá sản, hai người ly hôn, vợ anh ta thì được bên nhà mẹ đón về.
Vợ trước của Phó Văn Sâm là dì nhỏ của Giang Triệt. Anh ta cũng xem như là chú cũ của Giang Triệt.
Người nhà họ Phó thường nói nếu như Phó Văn Sâm nghe lời người nhà học quản lí tài chính, sau khi tốt nghiệp xong thì tiếp quản công ty vậy nhà họ có lẽ đã không có kết cục như vậy.
Nhưng Phó Văn Sâm lại cảm thấy công ti nhà họ Phó đã mục từ trong gốc rễ rồi.
Ban đầu họ dựa dẫm vào nhà họ Giang nhưng vẫn không thể cứu vãn lại được. Ai cũng không thể đảm bảo rằng nếu anh ta học Quản lí tài chính thì có thể dựa vào sức lực của bản thân có thể khiến công ty hồi sinh từ cõi chết cả.
Ngược lại, anh ta cảm thấy may mắn vì đã chọn con đường luật sư này. Ít nhất khi nhà họ Phó phá sản thì anh cũng không đến nỗi phải lưu lạc đầu đường xó chợ
Còn về chuyện Phó Văn Sâm và người vợ lúc trước có tình cảm với nhau hay không thì Khương Bái không biết, anh chưa từng nghe Phó Văn Sâm nhắc tới.
Giang Triệt thì càng không nói về những vấn đề này. Có điều mỗi lần thấy Phó Văn Sâm, anh ta luôn cảm thấy không vừa mắt.
Thấy Phó Văn Sâm đang suy nghĩ chuyện gì đó, cũng không định rời đi, Khương Bái bật cười: "Trễ thế này mà cậu không về nhà là vì chuẩn bị muốn cùng tôi xem tư liệu vụ án à?"
Phó Văn Sâm hoàn hồn, đưa hộp đồ ăn cho anh: "Tự hâm nóng lại rồi ăn đi."
Lúc anh ta xoay người rời đi còn dùng giọng điệu đồng tình nói: "Cậu cứ tăng ca vui vẻ, tôi về ngủ thay cho cậu."
Ra đến cửa, anh ta lại quay đầu lại: "Rốt cuộc là nguyên do gì khiến cậu tăng ca tối nay vậy? Không chia sẻ xíu à?"
Khương Bái nhướng mi: "Chuyện yêu đương, cậu tin không?"
Phó Văn Sâm giống như là vừa nghe thấy chuyện cười của năm, dứt khoát đóng cửa rời đi.
______
Sau ngày lễ Quốc khánh, công việc vẫn luôn bận rộn như trước.
Khương Bái đến thành phố H công tác, Dương Thư vì công việc chụp ảnh mà ngày ngày đi sớm về muộn, cũng không liên lạc gì với anh.
Nhưng mỗi tối trước khi ngủ Khương Bái đều sẽ gửi tin nhắn cho cô.
Vài ngày như thế, Dương Thư thấy mình luôn được hỏi thăm vài câu, trong lòng cảm thấy hình như cũng không trống rỗng đến vậy.
Hôm nay không phải đi chụp nên Dương Thư quay về studio chỉnh sửa lại ảnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!