Lương Văn và Dương Thư ngồi trong phòng khách trò chuyện. Dương Thư nhớ đến hai ngày nay Lương Văn đều bôn ba ở bên ngoài có lẽ cũng đã mệt nên kêu bà mau vào phòng nghỉ ngơi.
Lương Văn thấy Khương Bái cũng ngồi bên cạnh, ánh mắt chuyển động: "Đúng là dì có hơi mệt, vậy Thư Thư cứ ngồi đây chơi đi nhé, đừng khách khí cứ xem như nhà mình."
Sau đó bà lại dùng khuỷu tay đụng con trai: "Ngâm Ngâm không ở nhà, con làm anh trai thì ngồi trò chuyện với em đi, đừng có ngồi yên như chày gỗ."
Khuơng Bái tùy ý nghịch remote tivi, nhìn sang Dương Thư ở bên cạnh, từ chối cho ý kiến.
Lương Văn rời khỏi phòng khách, mở cửa thư phòng ra.
Khương Bẩm Hoài đang đọc sách trước bàn làm việc, nghe tiếng động, ông nâng mắt lên nhìn vợ. Nghĩ đến cục diện xấu hổ vừa nãy, ông khẽ hừ một tiếng: "Bà vẫn còn hi vọng thằng nhóc kia dẫn bạn gái từ bên ngoài về à? Bây giờ có phải uổng công vui mừng một phen rồi không. Bà cũng thật là, còn chưa rõ tình hình đã nói bậy, con gái nhà người ta xấu hổ chết đi được."
"Lúc hai đứa đứng cạnh nhau trong bếp nhìn hài hòa biết bao, trai tài gái sắc. Là ai thì cũng sẽ nghĩ thành phương diện đó thôi. Ông dám nói lúc đó ông không hiểu lầm xem?"
Khương Bẩm Hoài: "….."
Lương Văn đi qua: "Bây giờ không phải là con dâu của tôi thì cũng hơi tiếc một chút, nhưng ngày tháng vẫn còn dài mà. Giáo sư Khương, về việc học cách lạc quan nhìn nhận mọi chuyện thì ông vẫn còn kém tôi lắm."
Bà vỗ vai Khương Bẩm Hoài: "Đứa nhỏ Thư Thư này không tệ, tôi càng nhìn càng thích. Thực ra cô bé đứng chung với Khương Bái của chúng ta cũng khá xứng đôi mà phải không?"
Khương Bẩm Hoài đóng cuốn sách trên tay lại: "Bà lại nghĩ ra chủ ý gì thế? Con bé Thư Thư lần đầu đến nhà, có lẽ còn chưa hiểu rõ Khương Bái đâu, bà đừng làm ẩu."
"Tôi nghĩ ra chủ ý gì chứ? Cùng lắm chỉ là tạo không gian cho hai đứa nó thôi."
Bà ghé vào bên tai Khương Bẩm Hoài nhỏ giọng nói: "Bây giờ hai đứa đều ở phòng khách nói chuyện phiếm với nhau. Ông nói xem chúng nó có nói đến mức xẹt ra chút tia lửa tình yêu luôn không?"
Khương Bẩm Hoài ha ha hai tiếng: "Bà có bao giờ thấy con trai bà ngồi yên một chỗ nói chuyện với cô gái nào không?"
Câu hỏi này khiến ngọn lửa trong mắt Lương Văn dập tắt.
Vì hôn sự của thằng con, thường ngày Lương Văn rầu rĩ không ít.
Có lúc bà sẽ đặc biệt mời con gái của đồng nghiệp, bạn bè đến nhà làm khách chỉ để tạo cơ hội cho Khương Bái.
Nhưng lần nào Khương Bái cũng phớt lờ người ta, trưng ra khuôn mặt khó ở.
Đúng là tức chết bà!!!
"Con gái của giáo sư Vạn cùng tiểu khu rất ngoan ngoãn khéo léo, tuổi tác cũng xấp xỉ Khương Bái, rõ ràng là có ý với nó, cũng thường sang nhà ngồi chơi nhưng tôi chưa bao giờ thấy Khương Bái cho người ta sắc mặt tốt cả."
Lương Văn than thở, trong lòng cũng không rõ ràng: "Giáo sư Khương, ông nói xem con trai ông có chịu ngồi trong phòng khách trò chuyện với Thư Thư không?"
"Muốn tôi nói à? Nó cũng đã già đầu rồi, nhất định đã có chủ kiến riêng của mình, nếu nó không có ý tứ gì thì bà ép cũng vô dụng, còn không bằng buông tay mặc kệ nó."
Lương Văn vẫn rầu rĩ: "Sao có thể nói buông tay là buông tay được. Con trai giáo sư Trương, giáo sư Vương còn nhỏ hơn nó, một người thì năm nay kết hôn, một người thì làm ba luôn rồi. Còn nó bây giờ đến bạn gái còn chưa dắt về được một người nữa."
"Chuyện cưới hỏi đúng là chậm hơn tí, nhưng sự nghiệp thì Khương Bái nhà chúng ta có thể xem như là người tài giỏi. Dù sao tinh thần của một người có hạn, cũng không thể hứng tay dưới với tay trên, phải từ từ."
Giáo sư Khương nói xong thì đổi chủ đề: "Phải rồi, lúc ở trên máy bay trở về chúng ta vẫn còn đang thảo luận về vấn đề học thuật, bay giờ tôi chứng minh cho bà xem."
Nhắc đến chuyện này, Lương Văn tạm thời để việc của Khương Bái sang một bên, chuẩn bị tranh luận một trận với giáo sư Khương của bà: "Ông không cần chứng minh, quan điểm kia của ông có vấn đề, vẫn là để tôi nói cho ông nghe."
________
Trong thư phòng, cuộc tranh luận dần dần khí thế ngút trời.
Trên sô pha trong phòng khách, Dương Thư ngồi hai phút thì thấy hơi nhàm chán bèn quyết định đứng dậy về phòng.
Cô vừa đứng dậy, Khương Bái ngồi chỗ khác đã nhìn qua: "Mẹ tôi kêu tôi tiếp em, em đi rồi tôi tiếp kiểu gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!