Chương 21: (Vô Đề)

Dương Thư vẫn còn chưa suy nghĩ xong, bỗng nhiên bị anh hỏi nên vẻ mặt hơi giật mình.

Lòng bàn tay to lớn ấm áp của anh nắm lấy cổ tay cô, sức lực không nặng không nhẹ nhưng lại đem lại cảm giác rất vi diệu.

Dương Thư cảm thấy hơi mất tự nhiên, từ từ rút cổ tay ra khỏi bàn tay anh. Cô mím môi, rũ mi mắt: "Tôi vẫn chưa suy nghĩ xong."

Khương Bái buông lỏng ngón tay, thu tay về: "Không phải đã nói hôm nay cho sẽ cho tôi đáp án sao, sao vẫn chưa suy nghĩ xong?"

Có điều, cô vẫn chưa trực tiếp từ chối, điều này đối với Khương Bái mà nói là một dấu hiệu tốt. Anh ngừng lại giây lát, nói: "Có điều gì băn khoăn sao?"

Dương Thư úp úp mở mở, sau đó ra vẻ đúng tình hợp lý nói: "Tôi đã đồng ý là trong hôm nay sẽ trả lời anh, nhưng ngày hôm nay không phải chỉ mới vừa bắt đầu thôi à? Chẳng lẽ tôi không được suy nghĩ thêm chút sao?"

Khương Bái nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, nhất thời cười yếu ớt: "Cũng phải, dù sao nếu em đồng ý thì sẽ đối mặt với nguy cơ yêu tôi bất cứ lúc nào, chuyện này quả thực là không nên qua loa. Không cần gấp, em cứ từ từ suy nghĩ đi."

Dương Thư kích động muốn mắng lại anh vài câu, nhưng còn chưa kịp mở miệng, anh đã đặt vài củ tỏi vào tay cô: "Vẫn còn hai món xào nữa, nếu em không có việc gì thì ở lại giúp tôi bóc vỏ nhé?"

Dương Thư thật sự không muốn ở cùng một chỗ với anh, nhưng nghĩ đến cơm nước đều do Khương Bái nấu, nhờ cô giúp chút việc cũng không gì là quá đáng cả. Cô cầm vài củ tỏi bắt đầu bóc vỏ.

Không ngờ loại tỏi này lại hơi khó bóc, giống như bị dính chặt vào lớp vỏ, mỗi lần chỉ có thể bóc từng chút. Chỉ cần hơi bất cẩn một tí là móng tay có thể làm xước phần tỏi trắng mềm bên trong.

Dương Thư vất vả lắm mới bóc xong một củ, tép tỏi mỏng manh trong suốt như ngọc, mặt trên có dấu xước do móng tay để lại, hình dạng vô cùng xấu xí.

Cô không chắc chắn lắm xòe lòng bàn tay ra cho anh xem: "Bóc như vậy được chưa?"

Khương Bái xắt rau xong, quay đầu thấy cô chỉ bóc được một củ, mà củ tỏi đáng thương còn bị cô làm cho bầm dập xấu xí.

Anh im lặng nhận lấy, cảm thấy buồn cười: "Nhìn em có vẻ là một cô gái tháo vát, vậy mà đến tỏi cũng không biết bóc? Ngốc chết đi được."

Dương Thư bỗng dưng bị ghét bỏ, cô hơi bất mãn tự viện cớ cho mình: "Rõ ràng là tỏi của anh có vấn đề, có loại khác dễ bóc hơn nhiều."

"Không tin anh tự bóc thử đi." Cô đưa số tỏi còn lại cho anh, trong lòng chắc chắn rằng anh cũng không bóc được.

Khương Bái nhìn cô, cầm hết về, đặt lên thớt rồi dùng dao đập vài nhát.

Các tép tỏi đều bị đập nứt ra, Khương Bái nhặt một tép, lột hai ba lần đã bóc xong vỏ, đưa qua: "Xong rồi đây."

Dương Thư ngẩn người, phản bác lại anh: "Anh đập nát củ tỏi rồi."

Khương Bái liếc nhìn cô, cảm thấy logic của cô thật buồn cười: "Lát nữa vẫn phải băm ra nữa, đập nát thì có làm sao, dễ bóc là được rồi."

"….." Anh nói như vậy… hình như cũng hơi có lý nhỉ?

Dương Thư khẽ mím môi, nhất thời không nói được gì.

Bình thường cô là một người rất ít khi nấu cơm, chủ yếu là đi ăn bên ngoài hoặc gọi đồ ăn mang về.

Thỉnh thoảng tâm huyết dâng trào mới nấu một lần. Nhưng cô luôn chọn những loại tỏi dễ bóc để dùng, không dễ bóc thì trực tiếp vứt bỏ.

Trước giờ chưa ai nói với cô tỏi còn có thể bóc như vậy, làm sao cô biết được chứ?

Khương Bái nhìn cô đang ngơ ra, nửa đùa nửa thật nói: "Thiên kim đại tiểu thư bình thường không làm loại việc này à?"

Ánh mắt phức tạp lóe lên trong con ngươi của Dương Thư, sau đó nhanh chóng biến mất.

Dù sao trước đây cô cũng từng theo người cha nịnh bợ của mình vào ở trong một ngôi biệt thự to lớn. Nếu có thể coi như vậy là thiên kim đại tiểu thư, thế thì cứ cho là đúng đi.

Ở nơi đó cô thực sự không cần phải nấu ăn. Bọn họ ngoài mặt thân thiết gọi cô Thư tiểu thư, nhưng sau lưng đến cả người quét dọn cũng khinh thường cô.

Cha cô dựa vào việc dụ dỗ, xu nịnh phụ nữ để đạt được sự giàu có và thỏa mãn hư vinh, vậy nên họ cho rằng con gái của ông ta cũng sẽ là thứ không ra gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!