Dương Thư không chút phòng bị nên bị anh kéo vào, nước trong cốc cũng vẩy ra, vài giọt vương xuống sàn nhà.
Cô còn chưa tỉnh táo lại, cả người đã bị Khương Bái bao bọc giữa cánh cửa.
Khoảng các giữa hai người rất cần, quanh người anh tản ra hơi thở cường đại nam tính. Tim Dương Thư bụp bụp không ngừng: "Anh… anh muốn làm gì?"
Ngón tay thon dài của người đàn ông nắm lấy cằm cô, ánh mắt sâu thăm thẳm.
"Không phải tôi đã nói rồi sao?"
Anh cúi đầu sát lỗ tai cô, hơi thở ấm áp phả trên cổ: "Em mà ra khỏi phòng, coi chừng tôi ăn em."
Giọng nói của anh trầm thấp, một tay cầm lấy cốc nước cô bưng, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mép cốc, cảm giác phóng đãng không bị trói buộc bởi bất cứ thứ gì.
Dương Thư nắm chặt ly nước của bản thân: "…"
Ánh mắt lạnh thấu xương của Khương Bái khẽ dò xét cô: "Không phải muốn tránh tôi à? Sao còn dám ra đấy lấy nước? Là khát hay đói rồi?"
Nói xong, anh cưỡng ép lấy mất cốc nước trên tay cô, tự nhiên mà uống một ngụm.
Dương Thư ngạc nhiên nhìn anh.
Đây là cốc nước cô thường dùng ở nhà, hôm nay đặc biệt đem đến.
"Trả lại cho tối!" Dương Thư vươn tay muốn giành lấy, nhưng lại bị cánh tay người đàn ông duỗi ra né tránh.
Nhìn dáng vẻ tức giận của cô gái nhỏ, anh bật cười: "Hôn thì cũng hôn biết bao nhiêu lần rồi, em còn sợ tôi dùng cốc của em? Lúc ở trên sân thượng khách sạn em còn trực tiếp cướp ly rượu của tôi uống, tôi có nói gì em đâu? Cô gái nhỏ, làm người không thể tiêu chuẩn kép như vậy đâu."
Dương Thư bị nói đến câm nín, không đáp lại nổi.
Tiêu chuẩn kép thì sao, anh quản được à???
Khương Bái trả lại cốc nước cho cô: "Tránh tôi lâu như vậy rồi, chắc cũng đã tỉnh táo rồi chứ? Cùng tôi tâm sự chút đi."
Dương Thư giữ chặt cốc nước, mặc dù hơi chột dạ nhưng vẫn bày ra vẻ tự tin nói: "Cái gì mà tránh anh lâu như vậy? Tôi rõ ràng là bị anh đùa giỡn, sau đó tức giận nên mới không muốn nhìn mặt anh nữa."
Khương Bái giật mình sững sờ, chợt cười: "Chuyện tên của tôi, mặc dù thật sự là lừa em, nhưng đó là một lời nói dối tốt đẹp."
Dương Thư: "?"
Khương Bái: "Khi đó em thề thốt với ông chủ là bạn gái Khương Bái, nếu tôi nói cho em biết rằng tôi chính là Khương Bái thì không phải em rất xấu hổ sao? Tôi lừa em, nhưng thật ra là sợ em ngại ngùng."
Mặc dù không biết lời của anh là thật hay giả, nhưng sau khi Dương Thư thử phân tích thì thấy cũng có chút đạo lý.
Nếu như biết anh là Khương Bái, cô có khi lại muốn chết ngay tại trận.
Nhưng bây giờ, cô cũng không khác gì đã chết!!!
Cô còn chưa kịp tiêu hóa xong chuyện này thì Khương Bái lại đổi chủ đề: "Đã giải thích rõ việc đó rồi, bây giờ chúng ta nói về buổi sáng hôm đó vì sao em lại không từ biệt mà rời đi."
Dương Thư lập tức cảnh giác.
Đối mặt với ánh mắt tra hỏi của người đàn ông, cô chỉ có thể nghiêng nhìn ra chỗ khác, thuận miệng đáp: "Hôm đó tôi có việc gấp phải đi, nên hơi vội vàng. Dù sao chũng ta cũng không có phương thức liên lạc, vậy nên mới không nói cho anh, cái này không thể tại tôi được."
"Là vậy à?" Ánh mắt Khương Bái đặt trên khuôn mặt do dự của cô, vẻ mặt không thể phỏng đoán.
Dương Thư kìm nén sự chột dạ mà kiên định gật đầu: "Đúng vậy."
"Xem như đó là lý do đi." Người đàn ông không tiếp tục truy hỏi nữa. "Hôm nay gặp lại rồi, chúng ta có phải nên giải quyết chuyện đã đề cập hôm đó không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!