Chương 2: Tôi là bạn gái của Khương Bái

Editor: Semii 세미

Trong một khoảnh khắc, Dương Thư dường như quên mất mình đang ở đâu.

Cô đặt loại phòng này hồi nào?

"Ban đầu lúc tôi xem rõ ràng không phải là mấy tấm ảnh này!"

Thật may là sau khi cô đặt phòng xong vì để xác nhận địa chỉ mà đã chụp màn hình gửi cho Khương Ngâm.

Dương Thư mở lịch sử trò chuyện WeChat với Khương Ngâm, ấn vào tấm ảnh kia.

Ảnh căn phòng lúc cô đặt là một căn phòng hiện đại, tường sơn xanh lam, vật dụng thiết kế bên trong có màu trắng kem, sáng sủa sạch sẽ.

Nhưng tên của căn phòng lại đúng là 203, chủ đề lãng mạn dành cho tình nhân.

Cô lúc đó chỉ nhìn ảnh chứ không để ý mô tả. Nhưng dù sao ảnh cũng có thể làm minh chứng, Dương Thư dần tự tin hơn.

Cô mở ảnh chụp màn hình cho người kia xem: "Bức ảnh lúc tôi đặt phòng trông như thế này. Bây giờ hiện trường thực tế và bức ảnh lại khác xa nhau. Các anh đây là không phải đang lừa gạt khách hàng à?"

Khương Bái còn chưa lên tiếng, ông chủ chính thức của nơi này lại trùng hợp bước vào.

Sau khi tìm hiểu sự việc, ông chủ giải thích rằng mùa du lịch gần đây thành cổ Hạc Cầu rất đông khách đặt phòng, hệ thống đặt phòng online không ổn định, lên hình dễ bị lỗi.

Tuy nhiên, ở phần mô tả lại có dòng chú thích nhắc nhở: bố trí bên trong căn phòng sẽ dựa trên tình hình thực tế của khách sạn.

Ông chủ giải thích xong liền trấn an cô: "Trang web lỗi là vấn đề của chúng tôi. Cô cảm thấy bị lừa gạt, tâm trạng không tốt tôi cũng hiểu được. Không thì để tôi giảm giá và trả lại một phần tiền xem như bồi thường cho cô có được không?

Thấy thái độ cười nói hòa hoãn của ông chủ, tâm trạng Dương Thư cũng dịu lại.

Nhưng căn phòng kia vẫn còn mấy thứ đồ dành cho tình nhân, cô cảm thấy bản thân không có cách nào ở được.

"Ông chủ à, đây không phải là vấn đề tiền bạc. Anh xem, tôi là một cô gái, ở căn phòng kia chẳng phải không thích hợp sao?" Ngừng một chút, cô đề nghị: "Trả tiền lại cũng được, nhưng tôi có thể đổi phòng khác không?"

"Cái này… e là không được." Ông chủ vẻ mặt đau khổ nói. "Chỗ chúng tôi hôm nay khách đến rất đông, tất cả phòng đều đã được đặt trước rồi, không còn phòng trống."

… Không phải xui xẻo như vậy chứ?!

Bây giờ mà ra ngoài thuê chỗ khác, có lẽ cũng rất khó kiếm được phòng. Nhưng Dương Thư lại không muốn sống trong căn phòng dành cho cặp đôi kia. Cô không quen thuộc chỗ này, ông chủ so với cô khẳng định hiểu biết hơn nhiều.

Dương Thư nhớ đến Khương Ngâm nói ông chủ là bạn của anh trai cô ấy, ánh mắt khẽ động, định thử tìm cách lôi kéo: "Ông chủ, anh có biết luật sư Khương, Khương Bái không?"

"Luật sư Khương?" Ông chủ dừng một chút, không khỏi nhìn về phía Khương Bái vẫn đang ngồi ở quầy. "Có, tôi có biết, chẳng qua là cô cùng cậu ấy có quan hệ gì?

Khương Bái cầm cuốn sách luật trong tay, mí mắt nâng lên.

Ban đầu Dương Thư muốn nói rằng cô và Khương Bái không quen biết nhau, nhưng cô là bạn cùng lớp đại học với em gái của Khương Bái, lại còn là bạn thân nhất.

Nhưng lời nói đã đến nửa miệng vẫn bị nuốt ngược trở về.

Cái quan hệ này có vẻ không thân quen lắm, lỡ ông chủ không chịu giúp thì sao?

Hay là cô giả làm Khương Ngâm, nhận mình là em gái của Khương Bái?

Nhưng cô đã đăng ký phòng bằng tên của mình, ông chủ chắc chắn biết cô không phải họ Khương.

"Thực ra tôi và luật sư Khương… " Dương Thư suy nghĩ một lúc, không biết phải trả lời thế nào mới tốt, cuối cùng đáp. "Là bạn ạ."

Cảm thấy vẫn chưa ổn lắm, sau đó cô liền bổ sung thêm. "Không phải là bạn bè bình thường, chúng tôi rất thân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!