Khương Bái quay trở về để lấy một cuốn sách, không ngờ có thể gặp cô ở chỗ này..
Cô gái nhỏ nhìn chằm chằm anh, trên gương mặt trắng nõn tinh xảo hiện rõ vẻ không thể tin nổi. Con ngươi cô trừng lên ngày càng to, cả người đứng yên không nhúc nhích.
Bất ngờ gặp lại, bản thân Khương Bái cũng không kịp thích ứng
Không biết qua bao lâu, cuối cùng Khương Ngâm lên tiếng phá vỡ sự im lặng này: "Anh hai, đây là bạn của em, cậu ấy sẽ ở nhờ nhà của chúng ta hai ngày…"
Cô ấy còn chưa nói hết câu, gương mặt của Khương Bái xám lại. Anh trực tiếp đi ngang qua hai người, đẩy cửa ra ngoài.
Khi anh đi ngang qua mình, Dương Thư ngửi được trên người đàn ông mùi hương nhàn nhàn quen thuộc, hòa lẫn với mùi thuốc lá. Đoạn ký ức của thời gian trước kia vốn đang dần bị cô lãng quên ngay lúc này từng cái từng cái lại hiện ra rõ mồn một trong đầu.
Trong lòng Dương Thư mang theo một tia hy vọng nhìn về phía Khương Ngâm: "Người đó là anh ruột của cậu sao?"
"Tớ hy vọng là ngược lại, anh ấy thật bất lịch sự quá đi mất! Tớ còn chưa nói hết đâu, ngay cả một câu chào hỏi cũng không có đã bỏ đi."
Khương Ngâm cảm thấy rất tức giận, cô quay qua an ủi Dương Thư: "Tính cách của anh ấy vốn không xấu như vậy, có lẽ tâm trạng hôm nay của anh ấy không tốt lắm, cậu đừng để trong lòng."
Dương Thư ngượng ngùng cười một cái cái, đáy lòng trải qua một trận sợ hãi còn chưa kịp bình tĩnh lại.
Cô vừa gặp hồn ma em trai Tiền Nhất Minh, Tiền Nhị Minh.
Bảo sao giá trị nhan sắc của anh em nhà này lại khác nhau như vậy.
Thì ra anh chính là Khương Bái!
Dương Thư nhớ tới lần trước bản thân còn đứng trước mặt anh giới thiệu mình là bạn gái của Khương Bái, trên mặt lúc đó còn đang trang điểm như đi diễn kịch. Cô lập tức cảm thấy xấu hổ muốn chui đầu xuống đất.
Tên đàn ông chó đó lại dám đùa giỡn cô!
Dương Thư tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Vừa rồi lúc cô và Tiền Nhị Minh, à không, và Khương Bái chạm mắt nhau, rõ ràng anh đã nhận ra cô rồi.
Chưa chào hỏi một tiếng đã bỏ đi, là vì buổi sáng hôm đó cô không từ mà biệt bỏ đi làm anh tức giận sao?
Anh đùa bỡn cô xoay mòng mòng cô chưa tức giận thì thôi đi, anh dựa vào cái gì mà dám tức giận với cô?
Nếu như cô biết người kia chính là Khương Bái, anh trai ruột của Khương Ngâm, có đánh chết cô cũng sẽ không không phát sinh loại quan hệ đó với anh.
Hiện tại cô cùng em gái nhà người ta có quan hệ tốt như vậy, muốn cô kết thúc mối quan hệ này như thế nào đây?
"Thư Thư?" Khương Ngâm gọi cô mấy lần, quan sát biểu cảm của Dương Thư: "Cậu làm sao thế?"
Dương Thư cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, chỉ có thể miễn cưỡng cười: "Không có gì, tớ chỉ là hơi lo lắng anh trai cậu sẽ tìm tớ để tính nợ cũ, không nghĩ tới anh ấy trực tiếp bỏ đi như vậy nên hơi ngoài ý muốn."
Cô không an tâm đi lại cửa nhìn:" Anh của cậu có quay lại nữa không?"
"Chắc là không đâu, bình thường anh ấy chỉ về lấy đồ rồi đi, cũng không ở chỗ này lâu."
Dương Thư nhìn đôi giày da được để trên kệ, ý cười thoáng khựng lại.
Thời điểm Khương Bái đi ra ngoài, anh không có đổi giày. Mà anh đeo dép trong nhà đi ra…
Khương Ngâm cầm lấy hành lý của Dương Thư nói: "Cậu không cần để ý anh ấy, tớ dẫn cậu lên phòng ngủ của tớ trước."
Dương Thư làm gì muốn ở lại đây ngơ ngẩn nữa, cô đem trái cây để trước cửa hộc tủ, sau đó lôi hành lý trong tay Khương Ngâm một lần nữa cầm lấy: "Tớ nghĩ lại rồi, vẫn là không quen ở nhờ nhà của cậu, chắc là tớ về trước đây."
Khương Ngâm thẳng tay kéo rương hành lý không cho cô đi: "Đã vào nhà rồi lại đổi ý cái gì? Cậu sợ nhìn thấy anh ấy, bây giờ cũng đã gặp qua rồi, có xấu hổ cũng hết rồi, còn lo lắng gì nữa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!