Mặt mũi Khương Bái vất vả duy trì lại bị Doãn Toại không chút lưu tình phá vỡ. Hai người im lặng vài giây, Khương Bái không phản bác anh ta, tiếp tục uống rượu.
Doãn Toại nghĩ ngợi rồi đưa ra chủ ý cho anh: "Nếu không thể buông được thì cứ đuổi theo đi. Dựa vào quan hệ của luật sư Khương muốn tìm người còn khó sao?"
"Quả thật không khó tìm." Khương Bái nhấp một ngụm rượu, nhếch mắt nhìn Doãn Toại: "Cô ấy là bạn đại học của em gái tôi, hai người còn là đồng nghiệp làm chung ở một studio."
Khóe môi Doãn Toại mấp máy tựa như vô hình: "Vậy càng không dễ rồi."
Khương Bái cụp mi xuống, ánh mắt anh xẹt qua một tia phức tạp. Thật lâu sau, anh thở dài: "Nếu như cô ấy có ý với tôi thì sẽ không không chào hỏi một tiếng đã bỏ đi như vậy. Một khi đã đi rồi, đuổi theo cũng không có ý nghĩa gì."
Khương Bái tiếp tục rót thêm rượu, khóe miệng nhếch lên một tia chế giễu: "Chỉ là cảm thấy không thể tin được, lúc chơi thì rất bất chấp, sau đó nói đi liền đi. Lần đầu tiên tôi gặp người được tiêu sái như vậy, cảm thấy rất mặc cảm."
Trong lòng anh nghĩ mãi vẫn không thông, nhìn sang Doãn Toại: "Cậu nói xem, sao em gái tôi lại quen với một người như vậy?"
Doãn Toại tiếp tục uống rượu, không trả lời lại.
______
Ngày hôm sau, Dương Thư bị tiếng lắp đặt chói tai dưới lầu đánh thức. Trước kỳ nghỉ lầu dưới nhà cô vẫn đang sửa sang, không ngờ đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa xong.
Cũng may hôm qua cô đi ngủ sớm, bây giờ cũng không buồn ngủ lắm nên dứt khoát dậy rửa mặt.
Sau vài ngày không về, Dương Thư vừa đến công ty đã được các đồng nghiệp vây quanh nhiệt tình chào hỏi.
"Chị Thư đã về rồi à, chị Khương mỗi ngày đều nhắc tới chị. Còn nói nếu hôm nay chị không về chị ấy sẽ khóc cho chị xem."
Dương Thư nhìn sang bàn làm việc của Khương Ngâm, thấy không có ai thì hỏi: "Khương Khương đâu, còn chưa tới à?"
"Chị Khương hôm nay có lịch chụp, chưa chắc sẽ đến. Nhưng mà nếu biết chị đã về, trước khi tan làm thế nào cũng qua đây."
Một đồng nghiệp khác thắc mắc: "Chị Thư, chị với chị Khương dính nhau như sam mà, chị về mà không nói cho chị ấy biết sao?"
"Hôm qua vừa về chị đã ngủ luôn, chưa kịp nói."
Dương Thư cười đáp, đưa túi đang cầm qua: "Đây là quà cho mọi người, mọi người đem chia nhau đi."
"Úi chà! Cảm ơn chị Thư!"
Dương Thư bước trên giày cao gót đi vào phòng làm việc bên trong. Cô cầm lấy một phần quà đi tới văn phòng của người phụ trách – Giang Lăng. Studio Lăng Vận này là do Giang Lăng, Dương Thư cùng Khương Ngâm hợp tác mở lên.
Dương Thư và Khương Ngâm phụ trách chụp ảnh, Giang Lăng làm bà chủ và đại diện pháp lý của công ty. Cô ấy phải chú ý đến mọi mặt của công ty, thường xuyên bận đến mức không thấy bóng dáng.
Lúc Dương Thư đi vào, Giang Lăng vừa gọi điện thoại xong. Nhìn thấy Dương Thư, ánh mắt cô ấy giống như phát sáng: "Em trở về thật đúng lúc, mấy ngày kế tiếp phải chụp rất nhiều dự án, một mình Khương Ngâm lo không xuể."
Cô ấy đưa một số tài liệu cho Dương Thư: "Đây là những công việc gần đây, em xem qua đi. Studio vẫn đang trong quá trình phát triển nên cố gắng vất vả một chút."
Dương Thư cầm lấy lật xem, gật đầu: "Không thành vấn đề."
Giang Lăng nhìn cô: "Ra ngoài một chuyến xem ra tinh thần phấn chấn hơn nhiều, da dẻ cũng căng mịn hơn, gặp chuyện gì vui hả?"
Dương Thư nhướng mày: "Ngày nào em cũng có chuyện vui."
Rồi cô vỗ nhẹ lên má: "Chủ yếu là em đẹp tự nhiên, một khi có chuyện vui thì càng đẹp hơn."
Giang Lăng bị cô chọc cười: "Em cứ đỏm dáng đi. À, không phải em nói lần này ra ngoài thuận tiện tìm tư liệu cho cuộc thi chụp ảnh sao? Tìm được người mẫu ưng ý rồi hả?"
Nụ cười của Dương Thư cứng lại, một lát sau mới lắc đầu: "Thật đáng tiếc, không có một người nào lọt vào mắt xanh của em đây."
Giang Lăng mắng cô: "Em còn lề mề thì tới lúc không kịp tham gia đừng có mà khóc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!