Chương 16: (Vô Đề)

Ánh sáng trong phòng mờ ảo, ánh đèn cam ấm áp chiếu lên khuôn mặt sắc sảo và thâm thúy của người đàn ông. Dáng người anh rất cao, Dương Thư phải hơi ngửa mặt mới có thể nhìn được anh.

Lông mi cô khẽ run rẩy, bên tai vẫn quanh quẩn lời nói của anh.

Giữa tình nhân còn có loại chuyện thân mật hơn.

Cổ áo người đàn ông bị gỡ ra một nút, cả người bên trong giống như bị lửa thiêu đốt. Nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt trái càng làm câu dẫn lòng người.

Có lẽ là do tác dụng của rượu, đại não Dương Thư ngơ ngẩn không nghĩ được gì. Giống như đang ở trong ảo giác, vô thức đưa tay chạm lên mặt anh.

Lòng bàn tay cô chạm vào nốt ruồi phía trên, khẽ vuốt ve: "Có ai từng nói với anh là mắt anh rất đẹp không?"

Mặc dù thường ngày trông anh rất lưu manh nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo sắc bén. Lúc này có thêm nốt ruổi tô điểm càng làm tăng thêm vẻ lưu luyến, tình cảm.

Đồng tử bên trong đen như mực, dường như có một loại sức hút cường đại nào đó khiến người ta chỉ cần nhìn lâu một chút là dễ dàng bị thu hút.

Hiện tại vẫn chưa đến 12 giờ khuya, trò chơi còn chưa có kết thúc.

Dương Thư đưa hai tay nâng khuôn mặt anh, nhón chân hướng đến đôi môi mỏng muốn hôn.

Khương Bái nhận ra ý đồ của cô, đồng tử anh co lại, cũng không ngăn cản mà chỉ kiên định nhìn cô chằm chằm.

Gương mặt tinh xảo xinh đẹp vì say rượu mà đã đỏ ửng lên tự lúc nào, khóe mặt hiện lên vẻ đẹp nhu mì chưa từng có.

Tửu lượng kém vậy mà cũng dám cầm rượu chạy đến phòng anh.

Thật sự coi anh là Liễu Hạ Huệ, người đẹp ngồi trong lòng tâm cũng không loạn sao?

(*) Liễu Hạ Huệ: một nhân vật trong lịch sử Trung Quốc, ý chỉ dù thấy mỹ nhân cũng không mảy may động tình.

Anh nhìn con mồi chủ động dâng đến cửa trước mặt, yết hầu khẽ nhúc nhích, ánh mắt càng lúc càng âm trầm.

Một làn gió lạnh từ cửa sổ thổi đến, mang theo từng cơn lạnh buốt thổi qua gò má Khương Bái khiến anh bất giác thanh tỉnh lại.

Ngay khi đôi môi đỏ hồng chuẩn bị chạm đến môi anh liền bị ngón trỏ của anh đè lên trán, ngăn cô tiến lại một bước.

Khuôn mặt trắng nõn của cô thuận theo lực đẩy của anh mà ngước lên, ánh mắt nhìn anh ngây thơ trong trẻo, thậm chí còn có hơi bất mãn vì bị quấy rầy chuyện tốt.

"Say rồi?" Giọng nói của anh nhàn nhạt vang lên, nét mặt dò xét.

Dương Thư khẽ run người, chợt nghĩ đến gì đó rồi đưa tay lên sờ mặt mình.

Rất nóng.

Khi cô uống rượu thường hiện rõ lên khuôn mặt, nhưng chỉ uống một ly cũng không đến mức mất ý thức.

Cô nhíu mày cười một tiếng, đẩy ngón tay trên trán ra, không trả lời mà hỏi ngược lại anh: "Anh đoán xem?"

Giọng nói mềm mại dễ nghe, vừa ngọt ngào lại hơi giống như đang làm nũng.

Dưới ánh đèn ấm áp, khóe môi cô gái nhỏ khẽ cong cong, đáy mắt hơi giảo hoạt.

Khương Bái nhìn cô một lúc, bất ngờ tiến lên đẩy cô về phía cửa sổ.

Cả người Dương Thư dựa vào bệ cửa, gió thổi khiến mái tóc dài của cô tản ra tứ phía. Lông mày cô khẽ nhấc lên, đối diện với ánh mắt thâm trầm của người đàn ông.

Anh đóng cửa sổ lại, ngăn cản mưa gió gào thét ở ngoài.

Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh, hai người bốn mắt nhìn nhau. Không khí xung quanh mập mờ hơi rượu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!