Không biết qua bao lâu, pháo hoa đã sớm kết thúc, nhưng nụ hôn kia vẫn còn dây dưa chưa dứt.
Nụ hôn mãnh liệt qua đi, bờ môi Dương Thư lại hơi sưng đỏ lên, cảm giác tê dại như không còn cảm giác gì nữa.
Anh dùng nụ hôn này, trận pháo hoa này, để kết thúc mối quan hệ của hai người ngày hôm nay.
Trên đường quay về khách sạn không khí trong xe rất yên tĩnh.
Cảm giác mập mờ ban đầu đã nhanh chóng bị thay thế bằng một loại cảm giác xa cách lạ lẫm.
Sự thay đổi vi diệu này như đã nhắc nhở hai người: hành trình ở Happy Valley đã kết thúc, giữa hai người đã không còn quan hệ gì nữa.
Dương Thư mấp máy môi, cảm giác muốn mau chóng rời khỏi đây.
"Tiền Nhị Minh" này có sức hấp dẫn quá lớn đối với cô. Đây không phải là điều gì tốt lành.
Ngày mai chụp ảnh anh xong cô sẽ lập tức rời đi.
Hi vọng sau này cũng sẽ không gặp lại nữa.
Cô không thích sự việc phát triển vượt khỏi tầm kiểm soát.
Buổi chiều hai người đã ăn cơm rồi, bây giờ cũng không đói bụng nên trực tiếp quay về khách sạn.
Xe đỗ vào trong sân.
Dương Thư tháo dây an toàn, trước khi xuống xe không quên nhắc anh: "Anh đã đồng ý cho tôi chụp ảnh ngài mai rồi đó, không được đổi ý đâu."
Khương Bái liếc nhìn cô, âm thanh có vẻ giống như cười. "Cô vẫn muốn chụp ảnh tôi à? Đây là đang thừa nhận gương mặt tôi rất hợp khẩu vị của cô đúng không?"
Anh lại bày ra bộ dáng kiêu ngạo, tự luyến, vô lại lưu manh như trước.
Vì để có thể chụp ảnh Dương Thư không thèm tranh luận cùng anh: "Mặt thì không sai, nhưng dù sao cũng phải có nhiếp ảnh gia ưu tú như tôi mới có thể tạo ra tác phẩm tốt nhất. Cho nên ngày mai nhớ phải phối hợp đó!"
Khương Bái nhún vai, từ chối cho ý kiến.
Hai người từ trên xe bước xuống, đúng lúc ông chủ ở trong nhà nghe thấy động tĩnh liền đi ra. Anh ta cười chào hỏi hai người: "Ồ, hai người cùng nhau ra ngoài chơi một ngày như vậy, thấy thế nào?"
"Cũng không tệ lắm." Dương Thư ngọt ngào cười, sau đó bước lên lầu.
—-
Hôm nay thật sự là đã chơi thỏa thích. Dương Thư vừa trở về phòng liền tắm nước nóng để giảm bớt cảm giác mệt mỏi trên người, sau đó thay một chiếc váy liền màu xanh nhạt.
Chờ tóc khô được hơn nửa, cô rời khỏi phòng ra ngoài sân hóng gió.
"Tiền Nhị Minh" từ lúc quay về phòng vẫn chưa có ra ngoài, không biết có phải đang nghỉ ngơi hay không.
Trước đây Dương Thư thường xuyên một mình ra ngoài đi chơi, hiếm khi nào vui vẻ như hôm nay.
Không thể không thừa nhận, trong này có công lao của "Tiền Nhị Minh".
Cô vẫn nhớ rõ thời điểm nhảy bungee, trên mặt anh hoàn toàn viết rõ "không muốn", nhưng cuối cùng vẫn nhảy cùng cô.
Thật sự đem chức trách của bạn trai phát huy vô cùng tinh tế.
Còn mua cho cô hai đôi bông tai.
Nghĩ kỹ thì anh vẫn là một người đàn ông ấm áp..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!