Chương 14: (Vô Đề)

Rời khỏi Happy Valley, Khương Bái vẫn chưa hoàn hồn sau khi nhảy bungee. 

Hai người không muốn đi nơi nào quá xa để ăn cơm, vậy nên họ đi bộ đến một nhà hàng khá đông khách nằm ngay giữa sườn núi Vọng Phạm.

Đây là một nhà hàng đồ nướng theo kiểu Hàn Quốc. Mặc dù khách đến ăn rất đông nhưng tốc độ phục vụ ở đây không hề chậm.

Dương Thư đã đói bụng từ sớm nên rất tự giác cầm dụng cụ lên nướng thịt.

Khương Bái cầm điện thoại lên xem thông báo, nhìn thấy có vài tin nhắn từ nhóm Wechat ban nãy, anh mở lên xem thử.

Thân Tử Du: [Anh Bái, cậu còn sống không đấy?]

Thân Tử Du: [Người nhà của cậu còn cần tôi chăm sóc không?]

Thân Tử Du: [Tôi sẽ chú ý tin tức giùm cậu, cậu cứ nhảy bungee vui vẻ đi! Nếu có chuyện ngoài ý muốn, tôi nhất định sẽ đến nhặt xác cậu về! ]

Khóe miệng Khương Bái giật giật, gõ gõ hai chữ trả lời anh ta: [Cút đi.]

Thân Tử Du: [ Ồ, hóa ra vẫn còn sống nhăn răng hả? ]

Thân Tử Du: [Vậy mà vừa rồi lại bày ra cái điệu bộ sắp chết tới nơi]

Thân Tử Du: [Không phải chỉ là nhảy bungee thôi à? Vậy mà ban nãy trông cậu sợ như một thằng đần! ]

Thân Tử Du: [ Ha ha ha ha, tôi buồn cười chết mất, mau giúp tôi gọi cứu thương ]

( Khương Bái đã đá Thân Tử Du ra khỏi group chat)

Doãn Toại: […]

( Thân Tử Du đã được Doãn Toại thêm vào group chat)

Thân Tử Du: [Anh Bái, anh cư xử như vậy là không được đâu!]

Thân Tử Du: [Hồi còn học đại học có rất nhiều người trong Hội sinh viên, nhưng chỉ có ba chúng ta là vẫn giữ được quan hệ thân thiết đến giờ. Tình nghĩa anh em lâu năm như vậy sao anh có thể nói đá là đá?]

Thân Tử Du: [Tôi rất đau lòng T. T (*icon đau khổ*) ]

Thân Tử Du: [Đúng là chỉ có anh Toại yêu tôi hu hu hu]

Khương Bái: [Muốn bị đá tiếp?]

Thân Tử Du: [Anh bái, em sai rồi!!!]

Thân Tử Du: [Tôi quỳ gối xin lỗi cậu: bịch ]

Dương Thư đem thịt ba chỉ đã nướng xong để vào bát của anh, nói: "Ăn thử đi."

Khương Bái cất điện thoại: "Hóa ra nướng lâu như vậy là muốn cho tôi ăn à? Đúng là thụ sủng nhược kinh!"

(*) Thụ sủng nhược kinh: được cưng chiều mà kinh ngạc. Mình thấy dịch ra không hay nên để nguyên nghĩa.

Đôi mắt hoạt bát của Dương Thư khẽ chớp chớp mấy cái: "Tôi còn không phải sợ anh vẫn còn di chứng sau khi nhảy bungee à? Sợ tay anh vẫn còn run nướng không nổi."

Khương Bái khẽ giật mình, nhớ đến vừa rồi cũng bị tên ngốc kia chế giễu.

Anh lấp liếm: "Vừa rồi tôi có biểu hiện sợ hãi đâu?"

"Không có hả?" Dương Thư chăm chú nhớ lại. "Người vừa nhảy xuống đã la hét bảo cược mạng sống để chơi với tôi không phải là anh à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!