Happy Valley nằm ở trên đỉnh núi, có con đường lớn nối thẳng đến cổng của nó.
Lúc Dương Thư và Khương Bái đến, bãi đậu xe ở cộng đã đỗ rất nhiều xe xe. Một nhóm du khách đang xếp hàng để được vào bên trong.
Vé vào cửa của họ là vé VIP, có một lối vào riêng.
Qua khỏi cổng kiểm tra an ninh là một khu vực có diện tích rất lớn, xung quanh được trang trí rất đẹp và mơ mộng. Cảm giác giống như họ đang lạc vào thế giới cổ tích.
Mới có tám giờ nhưng bên trong đã tấp nập du khách, mỗi khu trò chơi đều có một hàng người đang xếp hàng dài chờ đợi.
Dương Thư danh sách trò chơi mà cô nghiên cứu kỹ càng tối qua đọc một lèo cho Khương Bái: "Chúng ta chơi trò quả lắc trước, sau đó tới đĩa bay, tàu lượn siêu tốc, cáp treo, thám hiểm vách núi, nhảy dù, nhà ma… Cuối cùng là nhảy bungee!"
(*) Câu gốc là ", , , , , , … ." Mình không hiểu rõ một số trò chơi mà Dương Thư đề cập nên có dịch hơi khác đi một tí.
Sau khi đọc xong cô tắt ghi chú điện thoại đi rồi nói tiếp: "Chúng ta không cần xếp hàng, mấy trò chơi mạo hiểm kích thích đó hôm nay nhất định phải thử hết."
Cô trực tiếp bỏ qua hết mấy trò chơi bình thường, cái gì kích thích thì đi cái đó.
Khương Bái vốn là không sợ những trò này, nhưng nghe thấy trò chơi cuối cùng thì khóe miệng giật giật: "Nhảy dù không nói, cô còn muốn nhảy bungee nữa?"
"Nhảy bungee thì sao? Rất kích thích đó!"
"…"
Lần đầu tiên anh gặp một người thích hành xác mình như cô.
Thấy Khương Bái không nói gì, Dương Thư tiến tới dò xét nhìn anh. Cô bỗng cười: "Anh không dám à?"
Khương Bái bị cô khinh người thì chóp mũi xì một cái: "Tôi cái gì mà chưa từng thử qua, chẳng lẽ lại không dám nhảy bungee? Chỉ sợ đến lúc đó cô sẽ sợ đến mức nhũn chân không dám chơi thôi."
Dương Thư bĩu môi thầm nghĩ: ai sợ nhũn chân còn chưa biết được đâu!
Sau khi đấu khẩu xong hai người liền đi tìm mấy trò chơi mạo hiểm để chơi, ai cũng muốn dùng cách này để chứng minh lời nói của mình.
Không cần xếp hàng thật sự rất thoải mái. Đây là lần đầu tiên Dương Thư được hưởng thụ đãi ngộ tốt như vậy, cô có cảm giác mỗi trò chơi đều trở nên thú vị hơn.
Dương Thư cùng Khương Bái kề vai ngồi cạnh nhau bên trong cáp treo.
Có mấy người lần đầu tiên đi cáp treo nói rằng cảm giác rất hồi hộp, nhưng ánh mắt Dương Thư lại cực kỳ hưng phấn.
Từ lúc chơi trò quả lắc Khương Bái đã nhìn ra được cô thật sự rất thích loại trò chơi này.
Cô thật sự khiến cho người ta cảm thấy kinh ngạc. Bởi vì chỉ mới mấy năm trước đây thôi trông cô vẫn còn nhát như thỏ đế.
Cáp treo không ngừng chạy băng băng, thế nhưng tất cả sự chú ý của Khương Bái đều đặt trên người cô gái nhỏ.
Cô cười rất vui vẻ, khóe miệng còn hiện lên hai lúm đồng tiền nhàn nhạt. Làn tóc dài khẽ tung bay, mềm mại quét qua gò má của anh.
Khương Bái duỗi ngón tay, khẽ khàng bắt lấy lọn tóc của cô.
Cô gái nhỏ bỗng quay đầu nhìn anh nhẹ nhàng cười. Bên trong ánh mắt long lanh của cô không giấu được sự vui vẻ: "Tiền Nhị Minh, ông chủ người địa phương quả nhiên là không có gạt tôi. Cáp treo ở đây chạy rất nhanh, chơi vui ghê."
Cô vuốt ve chỉnh lại mấy lọn tóc đang bay lung tung, lại thấy anh mãi không lên tiếng thì mở miệng khiêu khích: "Sao anh không trả lời tôi? Đừng bảo là bị dọa sợ rồi nha?"
Khương Bái rút lại bàn tay vừa giơ lên, không biết vì sao lại bất giác xòe ra.
Sau đó liền nói: "Cô nhìn tôi giống sợ sao? Tôi không giống cô chưa trải sự đời, chơi mấy trò trẻ con này mà cũng hưng phấn."
Dương Thư tự dưng bị anh ghét bỏ, cô không cười nữa, chóp mũi nhẹ hừ một tiếng rồi hờn dỗi quay đi không thèm để ý đến anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!