*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Semii 세미
Cơn mưa mùa thu vừa dứt. Ánh nắng chậm rãi xuyên qua lớp sương mù dày đặc xung quanh, làn gió thu mát rượi cũng kéo đến xua tan những đám mây.
Dương Thư kéo vali băng qua một công viên bỏ hoang.
Lúc này cô đang mặc một chiếc váy hoa dài, áo khoác bên ngoài màu đen, trên đỉnh đầu còn đội một chiếc mũ. Một vài sợi tóc bị vương ra khỏi mũ tung bay trong gió càng làm nổi bật khuôn mặt thanh tú của cô.
Chiếc vali bị kéo trên nền đất, tạo ra tiếng vang nho nhỏ.
Ra khỏi công viên là đến cổng của thành cổ Hạc Cầu, bên cạnh là núi Vọng Phạm cao ngất ngưởng, xung quanh bao bọc bởi mây và sương mù.
Quả nhiên không uổng công cô đã bỏ ra nhiều công sức tìm hiểu trước khi đến đây, đứng từ nơi này chụp ảnh là tuyệt nhất!
Dương Thư đặt vali ở cạnh ven đường, sau đó cầm máy ảnh lên bắt đầu chụp.
Phong cảnh ở đây không chỉ đẹp mà còn rất độc đáo, nếu dùng làm tư liệu phát trực tiếp chắc chắn sẽ nhận được hiệu ứng tích cực.
Dương Thư vốn là nhiếp ảnh gia khá nổi tiếng trong giới thời trang, thỉnh thoảng cô thường phát trực tiếp để chia sẻ vài kỹ năng chụp và chỉnh sửa ảnh trên mạng.
Chẳng qua dạo này công việc của cô quá bận rộn, đã lâu rồi không thể phát trực tiếp, bây giờ vừa đúng lúc lại tìm được tư liệu mới.
Cô điều chỉnh thông số máy ảnh một chút, sau đó khom lưng tìm góc đẹp nhất và ấn nút chụp.
Dương Thư rất hài lòng với bức ảnh này. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ xem nên chia sẻ gì trong buổi phát trực tiếp sắp tới thì bất chợt có một chiếc ô tô chạy ngang qua.
Trời vừa mưa xong nên trên mặt đất có vài vũng nước đọng.
Bánh xe lăn qua một cái hố nhỏ khiến nước bẩn ở đó bắn lên, những vệt lốm đốm dính vào gấu váy và đôi giày trắng của cô.
Màn hình máy ảnh cũng không thoát được kiếp nạn này.
Nụ cười của cô trở nên cứng nhắc, ánh mắt rơi vào chiếc xe phía trước, lông mày cau lại.
Kẻ chủ mưu có lẽ đã phát giác được hành vi của mình, mau chóng cho xe lùi lại.
Cửa xe vừa mở ra liền một người đàn ông trông trẻ tuổi bước đến, anh ta áy náy nhìn cô: "Xin lỗi, mới vừa rồi tôi nhất thời không để ý. Cô không sao chứ?"
Dương Thư lấy khăn giấy trong túi ra, cúi đầu, cẩn thận lau máy ảnh. Thấy máy ảnh không có hư hại gì, cô mới nhẹ nhàng thở phào.
Cô nhìn người kia, giọng nói bất mãn: "Anh cũng bất cẩn quả đó, thấy trên đường có nước không phải nên lái chậm hơn à? Anh xem, quần áo giày dép của tôi đều bị bẩn hết rồi!"
"Thật xin lỗi, thật xin lỗi." Người đàn ông nhìn nước bẩn trên người cô, ríu rít xin lỗi không ngừng, sau đó hỏi. "Cô có cần tôi giúp gì không?"
Thông thường gặp mấy chuyện này, phần lớn tài xế đều sẽ không thèm đi xuống bồi thường mà phóng đi mất hút.
Sau khi thấy thái độ trái ngược của người đàn ông này, so với họ có vẻ vẫn còn chút lương tâm. Dương Thư nhẹ nhàng vuốt ve vành mũ, lười ở lại đây dây dưa.
Cũng may là quần áo không bị bẩn, cô xua tay: "Quên đi, là tôi ra đường quên xem ngày hoàng đạo. Cũng may là máy ảnh không sao, anh đi đi."
Tiền Nhất Minh nghe thế thì thở phào nhẹ nhõm, lại nhìn người đối diện: "Cô thật sự không cần giúp đỡ sao? Nếu có yêu cầu gì xin cứ tự nhiên."
"Thật sự không cần."
Dương Thư vừa dứt lời, tấm cửa kính bên ghế phụ bị hạ xuống.
Trên xe còn có một người đàn ông khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!