Thấy nàng vui vẻ như vậy, Hoàng Vũ nhất thời bỗng có cảm giác ngóng trông mặt trời xuống núi. Tâm trí hắn trong một thoáng xúc động, ánh mắt màu xanh hạ xuống hiện lên vẻ sắc bén. Hắn sao có thể dễ dàng lại bị một tiểu phàm tiên ảnh hưởng đến tâm tình của mình như vậy?
Anh ta là một gốc cây vì thiếu nước mà phải trốn tránh mặt trời, thật đáng thương! Đường Miểu thở dài, tựa như người thiếu dưỡng khí, mỗi ngày đều nín thở sẽ khổ sở đến thế nào? Nàng nhặt một chiếc lá rụng trên bãi đá, thương tiếc nói: "Mùa hạ hàng năm anh đều ngày trú ẩn đêm mới ra sao? Tôi sẽ phối hợp thật tốt, vừa vặn buổi tối anh có thể dạy tôi tu luyện linh lực thế nào."
Ánh mắt Hoàng Vũ từ từ ấm lại. Hắn cười cười tự giễu, mùa hạ Đông Hoang, hắn có ngày nào không phải ngóng trông mặt trời lặn mặt trăng lên? Nàng làm sao có thể ảnh hưởng đến mình chứ.
"Không được quấy rầy ta! Biết không?" Hắn cố ý lạnh lùng nói, mặc niệm pháp quyết.
Làn sương màu xanh mỏng manh tràn ra, dịu dàng vây quanh ánh nắng chiếu xuyên vào hang. Đường Miểu kinh ngạc nhìn, khuôn mặt Hoàng Vũ như được phủ một tầng lụa mỏng, càng phát ra vẻ yêu mị, trong chớp mắt đã biến mất trong làn sương xanh lục.
Trong hang đột nhiên sáng rực, trong làn sương bắn ra vô số những đốm sáng màu xanh lục.
Cây phượng hoàng cao lớn từ giữa ánh sáng xanh vươn cành xòe lá, những cành lá xanh, những đóa hoa màu tím hồng trồi ra với tốc độ nhanh chóng mắt thường có thể nhận thấy. Ánh sáng xanh giống như những thiên sứ nhỏ nghịch ngợm không ngừng lấp lánh vụt tắt rồi lại lóe sáng xoay quanh cây lá.
Đường Miểu cứ thế mà há to miệng, ngửa cổ nhìn theo thân cây đang không ngừng cao lên, thẳng cho đến lúc đau hết cả cổ cũng chưa hết kinh ngạc trong lòng. Nàng không có cách nào hình dung ra sự việc đáng ngạc nhiên thế này. Xinh đẹp huyền ảo trong phút chốc khiến nàng vô thức ngừng thở, cây phượng hoàng trước mặt… đẹp đến mức khiến nàng không thở nổi.
Bốn phía lại trở về tĩnh lặng, chỉ có những hạt bụi li ti dưới ánh nắng gay gắt vẫn vui vẻ nhảy nhót như cũ.
Đường Miểu cẩn thận ngồi lên giường đá, ôm đầu gối tì cằm lên, không gây ra một tiếng động nào. Nàng nhìn cây phượng hoàng chằm chằm, trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp.
Chấn động, hiếu kỳ, giật mình, còn có sợ sệt và kinh hãi. Nàng vươn tay ra, ý niệm vừa ra lệnh, khối Bạch Ngọc Quyết liền hiện trong lòng bàn tay. Nàng có chứng minh thư của tiên giới, cũng không phải ở lậu, không phải xâm nhập phi pháp, nàng còn sợ gì chứ? Hoàng Vũ không phải đã nói, có cái này, nàng cũng đã bỏ đi thân xác phàm trần trở thành tiên thể. Không phải nàng cũng có linh lực của thần tiên hay sao?
Nhưng Đường Miểu vẫn cảm thấy sợ hãi, sợ hãi đối với tương lại mù mịt. Nhiệt độ ban ngày quá cao, nàng không mặc áo choàng rộng của Hoàng Vũ, nhìn lại mình áo cộc quần đùi, nàng thật sự có thể ở tiên giới nặng nhọc cả đời? Nhưng Đông Hoang này chẳng có gì cả, chẳng lẽ sau này nàng cứ phải ở mãi chỗ này làm một nữ thái sơn?
Đường Miểu thở dài nằm xuống giường đá, mặt nàng áp xuống lớp lá cây khô dày, hít thở mùi hương thảo mộc thoang thoảng yên lặng ngủ. Hai giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, lặng lẽ bị thấm khô.
Mặt trời lặn, trăng lên, cây phượng hoàng lại hiện thành hình người, Hoàng Vũ thoải mái duỗi thắt lưng uể oải gọi: "Rời giường mau, ngươi ngủ tiếp nữa, ta đi luôn đó."
Đường Miểu lên tiếng đáp, ngồi dậy, mắt còn chưa mở ra đã kêu lên: "Tôi tỉnh đây!"
Nàng nhảy xuống giường đá, biết ban đêm lạnh, liền thuận tay kéo luôn áo Hoàng Vũ khoác lên người mình. Kéo tay áo lên, lại nâng vạt áo khỏi quét xuống đất, áo khoác ngoài rộng thùng thình mặc trên người nàng, trông Đường Miểu cực kỳ giống một cái mầm lá mới nhú ra đầu cành.
Hoàng Vũ nhịn cười nói: "Ta sẽ tặng ngươi bộ xiêm y, miễn cho đi đường té ngã lại liên lụy đến ta!"
Hắn tiện tay cầm lá rụng trên giường đá, mặc niệm pháp quyết. Một bộ xiêm y xuất hiện trước mắt Đường Miểu. Một chiếc áo ngoài màu vàng nhạt, quần cùng màu, thắt lưng màu vàng, còn có một đôi giày.
"Whoa, Hoàng Vũ, anh thật lợi hại!" Đường Miểu vui mừng vuốt vuốt bộ xiên y biến từ lá khô, tấm tắc khen.
Cái này đã gọi là lợi hại? Nha đầu không có nhãn lực chi hết! Hoàng Vũ khinh thường nhìn nàng một cái, không quay đầu lại nói: "Ta chờ ngươi ngoài động."
Đường Miểu đáp lời một tiếng, thích thú vô cùng cầm lấy áo ngoài, chạm vào cảm thấy mềm mại, trên mặt vải hiện ra hoa văn chìm mờ mờ hình gân lá. Đường Miểu nhanh chóng thay, vừa vặn. Cột chặt dây lưng xong, vạt áo trường bào rất rộng, tay áo rộng thùng thình khiến nàng giơ tay nhấc chân sinh ra một cảm giác phiêu phiêu.
Nàng giơ tay áo lên ngửi ngửi, hương thơm thảo mộc quen thuộc khiến toàn thân thanh tỉnh vô cùng. Thay giày dạo trên mặt đất một vòng, Đường Miểu kinh ngạc phát hiện, cả người đã trở nên nhẹ nhàng đi rất nhiều, vui vẻ đến hớn hở mặt mày. Nàng cao hứng nghĩ, sau này không sợ không có quần áo mặc nữa. Nghĩ lại nàng lại thấy tò mò, nếu Đông Hoang có hoa, Hoàng Vũ có thể đem bông hoa đó biến thành hoa văn trên vạt áo không nhỉ?
À, nàng còn muốn một cái túi vải nhỏ, còn có gối đầu, chăn, đệm… Đường Miểu càng nghĩ càng vui vẻ, cầm một cái lá khô hôn chụt một cái: "Bảo bối à, yêu mi chết mất!" Nàng cười khanh khách, ôm áo ngoài của Hoàng Vũ chạy ra.
"Hoàng Vũ!" Đường Miểu cười ha ha gọi hắn.
Hoàng Vũ đang chắp tay đứng dưới trăng quay đầu nhìn lại, mắt xanh sáng rực lên.
Đường Miểu nụ cười uyển chuyển đứng ở cửa hang, xiêm y màu vàng nhạt khiến đá núi thâm u thêm đôi phần ấm áp, nàng giống như một đóa hoa bé nhỏ màu vàng mềm mại rạng rỡ.
Đã bao lâu rồi chưa nhìn thấy hoa nở? Còn phải đợi bao lâu nữa hắn mới có thể trở lại chốn đầy hoa tươi ấy? Hoàng Vũ trong mắt tràn đầy tưởng niệm. Hắn nhận lấy áo ngoài mặc lên người, khẽ nói một tiếng: "Thử gọi một đám mây đến."
"Hả?" Đường Miểu ngạc nhiên nhìn hắn.
"Linh lực của ngươi dù còn nông cạn nhưng đáp mây bay lên không thành vấn đề. Không đáp mây phi hành, làm sao rời khỏi núi này xuống hoang nguyên?" Hoàng Vũ cũng không muốn Đường Miểu quấn chặt trên người mình mà thét chói tai.
Đường Miểu có chút nao núng lùi về phía sau mấy bước, trong đầu nhớ lại tình cảnh khi nhìn xuống bên dưới núi đá, chân nàng lại bắt đầu nhũn ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!