Những chùm ánh sáng thẳng tắp chiếu vào hang theo thời gian chầm chậm di chuyển. Đường Miểu dần tỉnh lại, ngay lúc vừa mở mắt, nàng liền phát hiện trên miệng mình vẫn còn dính phiến lá kia. Nàng cảnh giác nhìn cái cây kỳ quái trước mặt, tay thận trọng lần mò phiến lá đang bịt trên miệng. Nó cứ như mọc dính trên mặt nàng, không cần nhìn, Đường Miểu cũng biết mình lúc này giống như đang đeo một cái khẩu trang cỡ lớn.
"Nếu ngươi không ầm ĩ không náo loạn, ta sẽ giúp ngươi bỏ nó xuống."
Thanh âm lười biếng của Hoàng Vũ vang lên trong hang đá rộng. Đường Miểu trợn tròn mắt cảnh giác nhìn một vòng xung quanh, vẫn như cũ không nhìn thấy tí tẹo bóng hình nào của Hoàng Vũ.
Dưới mái hiên nhà người khác, không thể không cúi đầu. Ngay cả anh ta ở đâu cũng không nhìn thấy, nàng còn có thể cao ngạo ngẩng đầu nói không được sao? Đường Miểu gật đầu.
Chiếc lá dính trên miệng trong khoảnh khắc nàng gật đầu nhẹ nhàng rơi xuống. Miệng bị bịt kín vừa lấy lại được tự do, Đường Miểu vẫn cuộn mình ở góc giường đá, trừng mắt nhìn cái cây kia, tỏ rõ bộ dáng phòng ngự, một ngọn lửa kỳ quái nảy ra trong lòng xông thẳng lên óc. Đều do tên đàn ông này, rõ ràng ở trong hang mà lại trơ mắt nhìn nàng bị một cái cây kỳ quái bắt nạt! Muốn cười nhạo nàng sao?
Đường Miểu nói rành mạch từng tiếng: "Nếu anh còn không ra đây, tôi xin thề, tôi tuyệt đối sẽ không tu luyện linh lực. Tất cả cùng nhau ở đây chết khát cũng tốt!"
Nàng là đầu trọc đâu sợ bị nắm tóc. Hoàng Vũ một thượng tiên chấp nhận cho nàng một cái hứa hẹn, chấp nhận làm bảo vệ cho nàng, chấp nhận giúp nàng tu luyện linh lực, không phải nhìn trúng tiềm chất ngự thủy mà nàng có hay sao? Đánh không lại chẳng lẽ không chơi xấu được?
Đường Miểu vừa nói, mắt lại chằm chằm nhìn khắp nơi trong hang, muốn xem rõ Hoàng Vũ ẩn thân nơi nào. Một bóng xanh chớp lên trước mắt, Đường Miểu còn chưa kịp thét lên, một chiếc lá nữa lại chuẩn xác bịt kín miệng nàng. Cây phượng hoàng vươn một cành cây ra cuốn lấy nàng, trong nháy mắt đem Đường Miểu treo lên giữa không trung.
Nàng liều mạng quẫy đạp hai chân, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vì giận dữ. Nàng có ngốc cũng nhìn ra là Hoàng Vũ đang âm thầm giở trò.
"Ta còn chưa ngủ đủ, khi trăng lên ta sẽ thả ngươi ra!" Hoàng Vũ hắt hơi một cái, chiều mùa hè thực khiến cho người ta mệt mỏi! Hắn không để ý đến Đường Miểu nữa, lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ của mình.
Đường Miểu bị treo giữa không trung phát ra mấy tiếng kêu đau đớn, giãy dụa mãi đến kiệt sức. Trong hang yên tĩnh ngay cả tiếng gió cũng không còn nghe thấy. Muốn mắng sao? Không mở được miệng. Muốn đánh nhau sao? Ngay cả cánh tay cũng nhấc không nổi nữa. Lòng tràn đầy ủy khuất bất lực cùng phẫn nộ khiến nàng cảm thấy bức bối đến khó chịu. Một luồng khí huyết đột nhiên xông thẳng đến tận đỉnh đầu. Đường Miểu đầu "ong" một tiếng, tâm trí rơi vào minh tưởng.
Trong chốc lát, một tia linh lực trôi nổi trong thức hải của Đường Miểu chợt điên cuồng sinh trưởng, kết thành một tấm lưới. Lưới linh lực bồng bềnh trong thức hải, mỗi một lần dạt xuống lại dập dềnh trồi dậy.
Linh lực của nàng dao động khiến Hoàng Vũ bừng tỉnh. Hắn ngạc nhiên chăm chú nhìn vào Đường Miểu đang bị treo trước mặt mình, không thể tưởng tượng được nàng lại ở thời điểm này tâm không chút níu giữ mà tiến vào minh tưởng.
Tâm niệm khẽ động, đầu cành một đóa hoa màu tím đỏ như tia chớp đánh thẳng vào giữa trán Đường Miểu. Linh lực hệ mộc tinh thuần không gì sánh được của Hoàng Vũ thẳng tiến vào thức hải của Đường Miểu, giúp cho tấm lưới linh lực kia bình ổn lại trên thức hải.
Tơ lưới linh lực giống như vô số đường bờ ruộng đem thức hải chia thành vô số những hình vuông đều đặn. Thức hải khô cạn nhất thời chớp động ánh sáng màu xanh, chuyển động chảy thành dòng thủy quang róc rách.
Đường Miểu không chút ý thức khẽ ngẩng đầu, một hơi trọc khí từ trong cổ họng phun ra. "Soạt" một tiếng nhỏ, phiến lá bịt kín miệng nàng bị thổi bay.
Đường Miểu tinh thần chấn động, cả người khoan khoái dễ chịu, đắc ý cười ha ha.
Cành cây quấn lấy nàng liền nới lỏng, đặt nàng lại trên giường đá. Đường Miểu nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn cái cây kia, xoa xoa thắt lưng mắng to: "Không dám thực hiện lời hứa thì đừng nên giả vờ giả vịt nhận lời! Âm thầm hạ độc thủ ngươi còn là đàn ông sao?"
Trước mắt đột nhiên lóa lên một luồng ánh sáng màu xanh, Đường Miểu sợ đến vẹo cả thắt lưng, dáng vẻ hống hách bệ vệ biến mất, không chút suy nghĩ liền trốn vào góc hang.
Cây phượng hoàng cao lớn bung ra những tia sáng màu xanh lục. Ánh nắng mặt trời chiếu vào như mộng như ảo. Ánh sáng xanh tụ lại, thân hình Hoàng Vũ cũng hiện ra, đôi mắt xanh biếc sáng trong như ngọc lưu ly híp lại, da thịt đôi chỗ gần như trong suốt.
Đường Miểu nhìn đến ngây người, chỉ vào Hoàng Vũ lắp bắp:
"Anh.. anh.. anh chính là cái cây kia?!"
Tao nhã phất phất ống tay áo, Hoàng Vũ thản nhiên nói: "Đã sớm nói cho ngươi biết rồi, ta là mộc tiên. Nguyên hình của ta là thần mộc Phượng Hoàng."
Thụ yêu ngàn năm thành tinh? Đường Miểu phản ứng lại, nhảy dựng lên cao đến ba trượng, đứng trên giường đá cao nhìn xuống trừng mắt nhìn Hoàng Vũ giận dữ: "Anh dựa vào cái gì mà dùng lá cây bịt miệng tôi, dựa vào cái gì mà treo tôi lên? Giả thần giả quỷ chơi vui lắm hả?"
Hoàng Vũ quay nghiêng người tránh khỏi ánh mặt trời chiếu xuống, không cho là đúng: "Ngươi đánh thức ta."
"Tôi đánh thức anh? Tôi đánh thức một thân cây? Ha! Tôi đánh thức anh nên anh đối xử với tôi như thế? Anh đừng quên đã hứa hẹn gì với tôi đấy!" Đường Miểu liếc mắt khinh bỉ.
"Ngươi gặp nguy hiểm sao? Ngươi không bị thương phải không?"
Đường Miểu ngẩn ra, kích động vỗ ngực chỉ trích: "Tinh thần của tôi bị hoảng sợ dẫn đến thương tổn nghiêm trọng! Phải biết rằng con người rất dễ bị dọa thành ngu ngốc!"
Hoàng Vũ nhìn nàng từ trên xuống dưới một lượt, không quay đầu lại bước đến chỗ mấy cây hỏa đằng: "Ngu ngốc!"
Đường Miểu giận dữ, tay nắm thành quyền, mắt sắc như đao, hận không thể chém Hoàng Vũ thành tám khối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!