Giữa núi đá lơ lửng trên trời có một cái hang rất lớn, ánh trăng xuyên qua các khe nham thạch tạo thành những chùm sáng màu lam âm u, yên tĩnh như một giấc mơ.
Hoàng Vũ khoanh chân ngồi bên giường đá, ngẩng mặt hấp thụ ánh trăng.
Mùa hạ Đông Hoang với hắn mà nói cực kỳ khổ sở. Ban ngày nóng cháy khiến hơi nước ngưng tụ lại nhờ mát mẻ và lạnh lẽo ban đêm bay hơi sạch sẽ. Mỗi ngày của hắn chỉ có thể dựa vào hấp thu ánh trăng ban đêm bổ sung linh lực tiêu hao.
Ở đây thiếu nước, linh thảo thánh quả cực kỳ thưa thớt. Hắn không chỉ tiêu hao linh lực duy trì sự sống cho cơ thể mà còn phải duy trì cho đám cây cỏ thưa thớt mọc trên núi. Qua thời gian dài, linh lực của Hoàng Vũ chỉ còn lại có ba thành so với trước đây.
Hang núi u ám có hơn mười cây hỏa đằng. Thân dây leo hỏa đằng thô chắc che phủ khắp bốn phía hang đá, thân cây đầy gai nhỏ sắc nhọn xù xì. Đây là loại cây lớn duy nhất hắn có thể tìm thấy. Lột bỏ lớp vỏ gai thô cứng, trong ruột cây có lõi to chỉ bằng ngón tay màu trắng hơi xanh ăn được. Năm năm này, Hoàng Vũ chỉ có thể ăn thứ này cho đỡ đói.
Đáng tiếc, ánh mắt hắn buồn bã. Lột lõi ra, hỏa đằng sẽ chết. Năm năm thời gian, trong hang đá cũng chỉ còn có hơn mười cây.
Đám cây cỏ hắn tiêu hao linh lực đằng kia không thể khiến núi đá này thành xanh um tươi tốt. Hoàng Vũ cười khổ, ước định năm năm đã sắp đến, ba tháng ngắn ngủi, hắn có thể vãn hồi bại cục sao?
Hắn cúi đầu, Đường Miểu đang ngủ say.
Nàng nằm nghiêng, thân co lại, cái miệng nhỏ bị ép xuống, có chút đáng yêu.
Nha đầu này thật ra tính tình cố chấp, nhất định không chịu chút thiệt thòi, quanh co lòng vòng cũng phải nghĩ cách chiếm thượng phong. Hắn hôn nàng sao? Hoàng Vũ nhẹ nhàng lắc đầu, không kìm được nhớ lại mát lạnh nơi đầu lưỡi. Tayhắn lướt nhẹ qua gương mặt nàng, khi dẫn ra được linh lực, có vẻ như cảm thấy rất tốt.
"Mệnh ngươi thật ra rất tốt!" Hắn nói thầm một câu.
Người ta tu chân phi thăng khó khăn bao nhiêu, nàng vừa rơi xuống núi đúng lúc tiên môn rộng mở bình an qua cầu Độ Tiên thành tiên thể. Rõ ràng không có chút linh lực, vậy mà lại có được tiềm chất ngự thủy, khiến ình đường đường là một thượng tiên phải niệm chú phát thệ cầu xin làm bảo tiêu cho nàng.
Hoàng Vũ nhớ đến thức hải khô cạn đến kỳ cục của Đường Miểu, chìm sâu vào trầm tư.
Trong động chùm ánh sáng nhạt dần, đêm đã hết, ngày đã đến. Da hắn cảm nhận được nhiệt độ đang tăng lên. Hoàng Vũ thở dài, con ngươi màu xanh hiện ra một chút bất đắc dĩ. Đêm hấp thụ ánh trăng, đến ban ngày, hắn chỉ có thể biến về nguyên hình, giảm tiêu hao linh lực đến mức tối thiểu.
Nắng cháy hừng hực như lửa thiêu trút xuống Đông Hoang nhanh chóng xuyên thủng tầng mây mở ra hồng quang vạn trượng. Trong hang đá nhất thời được chiếu rọi bằng vô số tia sáng, tựa như một thanh trường kiếm đâm thẳng xuống, khiến hang đá sáng bừng lên.
Trong hang nhiệt độ phút chốc đã cao lên. Hoàng Vũ hắt xì một cái, uể oải duỗi thắt lưng, niệm pháp quyết.
Một vòng tròn sương mờ màu xanh tản ra từ người hắn, càng lúc càng đậm, vây Hoàng Vũ lại ở giữa. Giữa làn sương xanh đột nhiên sáng ngời, vạn đạo lục quang hóa thành những đốm sáng nhỏ tỏa ra bốn phía. Một lát sau, những đốm sáng xanh này và Hoàng Vũ đều biến mất. Trong hang xuất hiện một gốc cây cao lớn.
Trong tiếng xào xạc, lá xanh to nhỏ nhanh chóng nảy ra trồi lên từ đầu cành, tầng tầng lớp lớp màu xanh nhạt, hình thành một chiếc màn che bằng lá màu xanh dày đặc che chắn bảo vệ giường đá bên dưới bóng của mình.
Đường Miểu trong lúc khốn đốn này ngủ rất sâu, căn bản không phát hiện ra cảnh kỳ diệu trước mắt. Một cành cây giống cánh tay người dường như đang nâng một cái bát bằng đá đặt bên cạnh giường đá.
Trong chén lót một chiếc lá xanh hình dáng trông giống như chiếc lông vũ, chất lỏng màu trắng ngà từ giữa đầu cành trào ra, đổ đầy được non nửa bát thì dừng lại, mấy chiếc lá xanh ở đầu cành trong nháy mắt héo rũ, nhẹ nhàng rụng xuống.
Một chiếc lá rơi trúng mặt Đường Miểu, nàng vẫn nhắm chặt hai mắt hất đi chiếc lá trên mặt, chóp mũi ngửi thấy một mùi hương cỏ cây thơm mát. Nàng hít hít mũi, lẩm bẩm: "…. cháo lá sen!" Nói xong nước miếng chảy ra theo khóe miệng, nàng chép chép miệng theo bản năng vô thức, tỉnh dậy.
Quệt nước miếng trên khóe miệng, Đường Miểu mở to mắt mơ màng nhìn lá cây um tùm trên đỉnh đầu, đột nhiên nhớ lại chuyện mình đến tiên giới hôm qua, xoay người liền ngồi dậy.
Nàng giờ mới phát hiện mình đang nằm trên một cái giường, nói là giường đá, kỳ thật là một khối đá bằng phẳng, trên mặt trải lá cây khô mềm mại dày cả thước, sờ lên có cảm giác dày mịn như giấy Tuyên Thành, mềm mại và dẻo dai. Đường Miểu nhặt một chiếc lá lên nghiên cứu, xác nhận đây chính là từ cái cây trước mặt rụng xuống.
Ban ngày nhiệt độ trong hang đá cũng rất nóng, Đường Miểu cởi chiếc áo rộng của Hoàng Vũ ra, nhìn quanh bốn phía một chút.
"Hoàng Vũ!" Đường Miểu gọi to, trong hang đá rộng lớn chỉ truyền lại tiếng vọng. Nàng bất mãn nói thầm: "Còn nói phải làm bảo vệ. Chạy đâu rồi?"
Nàng nhảy xuống khỏi giường đá, đi một vòng trong hang động. Mới đi đến cửa động, đã bị ánh nắng lóa mắt bức quay lại. Đường Miểu thở dài, vứt bỏ ý định đội ánh nắng mặt trời gay gắt đi tìm Hoàng Vũ.
Giơ bàn tay hứng dưới ánh nắng trời, Đường Miểu phất phất tay huơ những hạt bụi nhỏ lấp lánh trong nắng, nổi hứng chơi đùa. Nàng chắp chắp tay làm thành những cái bóng in trên vách đá. Chơi chán chim cò chó mèo, nàng quay đầu lại thích thú nhìn cái cây trong động.
Ánh nắng gay gắt chiếu rọi ở tầng lá trên cùng, biến lá cây thành màu ngọc bích sáng long lanh. Lá cây bị nắng chiếu qua trong suốt, chiếc lá bên cạnh lại lộ ra ánh đỏ mơ hồ, có thể nhìn rõ cả gân lá, cực kỳ xinh đẹp.
Mấy đóa hoa vươn ra khỏi lá, cánh hoa dài nhỏ màu tím hồng, lặng lẽ im lìm trong sơn động, ngay cả vách núi màu đen cạnh đó cũng sáng lên mấy phần.
Đường Miểu tò mò giơ tay vuốt thân cây nói: "Thì ra cây trên núi sợ nóng nên mọc trong này, thảo nào hôm qua không thấy một thân cây. Trước đến giờ ta còn chưa từng thấy cây phượng hoàng nào lớn thế này, chắc là sống đã mấy trăm năm rồi? Thật là đẹp!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!