"Công tử, bên ngoài cổng Lưu Quang thành đã đặt kết giới. Người ra vào đều phải tra ngọc quyết ghi rõ thân phận mới có thể ra vào kết giới. Thanh Ly còn tìm hiểu được tin tức mới."
Trên một đám mây cách thành ba dặm, có ba người đang đứng.
Người nói chuyện thân hình cao lớn, mặc một bộ quần áo cánh màu xanh phẩm, trên đầu đội mũ vuông. Người này mặt tròn, trông có vẻ ngây thơ, cặp mắt màu hổ phách, gương mặt trông cực đáng yêu. Hắn đang dồn dập thuật lại tin tức mình hỏi thăm được ở Lưu Quang thành.
Mọi chuyện xảy ra trong Lưu Quang thành đều đã được thêu dệt thành một câu chuyện hoàn chỉnh.
Bắc Địa tiên tử mà Mộ Ly Tinh Quân ái mộ vào Lưu Quang thành lúc hoàng hôn. Tinh Quân say rượu, nhìn nam hộ vệ bên người tiên tử liền nổi cơn ghen, giữa đường động thủ, kết quả bị tiên tử đánh thành đầu heo. Sau khi tỉnh rượu lại tự biết đuối lý, Tinh Quân nửa đêm chạy tới khách sạn xin lỗi. Ai ngờ Thành Hằng thượng tiên của Tây Địa tới Lưu Quang thành buôn bán nổi lên sắc tâm, cuối cùng lừa bắt vị tiên tử này tới Thủy các, lấy Vạn Châu Thánh Y vây khốn hai người, ý đồ gây rối.
"Đêm đó những tiếng động lạ trong Thủy Các vang lên không ngừng. Mộ Ly Tinh Quân dùng Di Tinh Đấu Khí phá hủy Vạn Châu Thánh Y. Không ít thần tiên tận mắt thấy Tinh Tú vệ Bắc cung trấn thủ Lưu Quang thành dẫn người vây quanh Thủy các. Thành Hằng thượng tiên giờ đã bỏ chạy, đang bị lùng bắt khắp toàn thành."
Câu nói vừa dứt, cô gái đeo khăn che mặt mặc váy dài màu trắng đứng bên trái hắn bĩu môi nói: "Thanh Ly, ngươi lại kích động lộ ra cái đuôi rồi kìa."
Thanh Ly xoay tay lại chụp tới, gọn gàng dứt khoát tóm lấy cái đuôi to đang dựng thẳng lên, dùng linh lực khiến nó biến mất, sau đó như không có việc gì nhe răng cười với cô gái: "Tố Tố, sao trên tay áo ngươi lại có vết bẩn to như vậy?"
Tố Tố ngay lập tức thay đổi dáng vẻ lạnh như băng lúc trước, vội vàng cúi đầu xem, miệng liên tục kêu: "Ở đâu ở đâu?"
Thanh Ly ha ha cười không ngừng, cặp mắt màu hổ phách ánh lên tia giảo hoạt, nhướng mày nói: "Công tử từng nói, nếu ngươi còn bắng nhắng như vậy, công tử sẽ không cần ngươi hầu hạ nữa."
Tố Tố biết bị Thanh Ly trêu chọc, tức giận đến dậm chân nói: "Công tử cũng đã nói, nếu lúc ngươi làm việc mà để cho người khác túm được đuôi, ngài sẽ khiến tất cả cáo xanh (thanh ly) trên núi Phương Khâu đều biến thành cáo không đuôi!"
…
Hoàng Vũ dường như không nghe thấy tiếng đám thuộc hạ cãi nhau. Đôi mắt màu lục lóe lên một tia sáng, giống như vệt sóng gợn ánh trên mặt hồ dưới đêm trăng. Cảm giác lạnh lùng cô tịch tỏa ra từ trên người hắn khiến Thanh Ly và Tố Tố đang cãi nhau ở phía sau kìm lòng không được ngậm miệng lại.
"Mộ Ly." Hoàng Vũ nhẹ phun ra hai chữ, khóe môi khẽ động lộ ra vẻ cười cợt, nhưng cặp mắt sáng như thuý ngọc mắt vẫn băng hàn như cũ.
Tiểu phàm tiên có thể khiến hắn cười kia, nguyên thần đã bị diệt, chỉ để công chúa Bắc Địa Cơ Oánh có thể thế thân nàng tới Bắc Địa . hoàng tộc Bắc Địa tự cho là có thể lừa dối tất cả mọi người, nhưng ngày đó ở yến hội tại tiên cung hắn đã biết được bí mật này. Hắn nên lợi dụng nó như thế nào đây?
"Mộ Ly."
Hoàng Vũ lần thứ hai nhắc tên Mộ Ly. Hắn nhìn về phía Lưu Quang thành dưới lớp tinh vân bao phủ, tươi cười càng ngày càng đậm.
"Tiên tử kia có thể đánh ngươi thành đầu heo, có lẽ là được ngươi vô cùng sủng ái." Hoàng Vũ thì thào tự nói. Nếu Mộ Ly đã dám ngấm ngầm lợi dụng người mà hắn nhờ cậy, thì giờ hắn cũng sẽ không niệm tình cũ gì hết. Hoàng Vũ thản nhiên ra lệnh, "Thanh Ly, liên lạc người của chúng ta trong Lưu Quang thành. Dùng Cửu Chuyển Linh Hồ Trận giúp thượng tiên Tây Địa ra khỏi thành."
Thanh Ly chần chừ: "Công tử, nếu dùng Cửu Chuyển Linh Hồ Trận, Mộ Ly Tinh Quân và người của Tây Địa sẽ biết việc này là do đệ tử núi Phương Khâu Đông Cực làm."
"Không sao. Đông Cực ra tay giúp đỡ tất nhiên là có điều kiện. Để cho bọn họ đem tiên cơ mà Mộ Ly Tinh Quân sủng ái kia bắt tới Tây Địa . Còn Mộ Ly, cứ cho là hắn dám đi Tây Địa đòi người cũng đâu còn mặt mũi đến Đông Cực tìm ta nói lí chứ?! Khiến hắn ngậm trái bồ hòn này thì đã sao?" Hoàng Vũ cười lạnh.
Thanh Ly tuân mệnh, hưng phấn chỉnh ngay ngắn lại mũ trên đầu, nhanh như chớp bay về phía Lưu Quang thành.
Gió lạnh thổi áo dài trắng trên người Hoàng Vũ tung bay, hắn buông một tiếng thở dài trầm thấp: "Đã là mùa đông. Tố Tố, chờ Thanh Ly làm xong việc, ngươi cùng hắn trở về Đông Cực đi ."
Tố Tố lắc đầu: " Bên người công tử sao có thể không có người hầu hạ?"
"Nói cho Đế Tôn, ta có một số việc còn chưa nghĩ kỹ. Chờ ta xem xét rõ ràng sẽ trở về. Ta ở Đông Hoang Bắc Địa năm năm, không phải cũng không có người hầu hạ đó sao?"
"Nhưng là công tử đi như vậy, Đế Tôn giận dữ chẳng phải là cho Quỷ Diện công tử cơ hội? Tộc Quỷ Diện trước nay âm ngoan, Quỷ Diện công tử luận võ thua công tử sao chịu bỏ qua? Hộ vệ Trọng Vũ cung công tử lại không chịu mang theo. Công tử lẻ loi một mình, Tố Tố lo lắng."
Hoàng Vũ nhìn thị nữ hầu hạ chính mình từ nhỏ này, băng giá trong mắt hòa tan, tràn ra ấm áp: "Yên tâm đi, Tử Tông thượng tiên và Tây Chúc thượng tiên cũng đã xuất cung."
Hai vị trưởng lão Trọng Vũ cung cũng đến! Tố Tố trong lòng vui vẻ, hoàn toàn yên tâm. Nàng kính cẩn hành kễ với Hoàng Vũ, lưu luyến không rời đáp mây bay đi.
Giữa non xanh trống trải chỉ còn lại một mình Hoàng Vũ. Hắn chắp tay đứng đó một lát, quay đầu bay về phía Đông Hoang.
Bên này, Mộ Ly đang rầu rĩ. Hắn không biết oán hận của Hoàng Vũ đủ để tiêu tan sầu não của hắn. Hắn ngồi trong Thủy Tinh Linh Lung các, vừa nhìn Tước linh A Độ trong lồng sắt vừa chậm rãi uống rượu, không nói lời nào.
Cố tình con Tước Linh chỉ dài hơn một tấc kia cứ trừng đôi mắt nhỏ xíu như hạt đậu, không sợ hãi chút nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!