Chương 37: Đập Tay Hứa Hẹn

Đình viện màu xanh dập dờn, cỏ dài mảnh như sợi tóc, kéo dài đến vài thước, ôn nhu chập chờn theo gió, bóng xanh như mộng.

Đường Miểu bước một bước lên trên. Cỏ xanh dưới chân như có sinh mệnh đỡ lấy chân nàng, cảm giác như dẫm trên tấm đệm cói dày. Nàng hiếu kỳ bước thêm nửa bước, cúi đầu nhìn, dưới bàn chân, những sợi cỏ mảnh tản ra như hoa nở rộ, nhất thời có cảm giác như bộ bộ sinh liên.

Thình lình nghe tiếng đàn cầm vang lên, nàng nhìn theo hướng đó. Cách mấy trượng có một người đàn ông trung niên ngồi đó, bạch y như tuyết.

"Lâu hạ thủy sàn viên, lâu ngoại bình sơn, đạm yên lung nguyệt vãn lương thiên, tằng cộng ngọc nhân huề tố thủ, đồng ỷ lan kiền. Vân tán mộng nan viên, u hận miên miên, cựu du trọng đáo nhẫn trọng khán, phụ nhĩ nhất sinh đa thiểu lệ, nguyệt hạ hoa tiền."*

(*Lời một loại từ khúc)

Cầm huyền chậm nhấn, tiếng ngâm trầm trầm mờ ảo. Đường Miểu thấy hơi sợ.

Nàng sớm đã định gặp đồng hương sẽ lôi kéo làm quen. Là cổ nhân thì trò chuyện Đường Tống Nguyên Minh Thanh, chỉ điểm giang sơn bình luận suy vong. Là người hiện đại sẽ nắm tay hô mấy câu tiếng lóng trong phim Trí Thủ Uy Hổ Sơn. Hiện giờ nghe người đàn ông kia ngâm từ khúc, nhưng mà nàng vắt hết óc cũng không nghĩ ra tác giả là ai ở triều đại nào, không khỏi có chút tiếc nuối không thể một câu khiến đối phương vài phần kính trọng.

Đến gần nàng mới phát hiện, giữa cỏ cây màu xanh có một cái đài hình vuông dựng bằng gỗ. Phía trên có một bàn trà gỗ, hai tấm nệm gấm.

"Triệu Thành thượng tiên!" Mộ Ly cười hì hì gọi một câu, vén áo ngồi xuống nệm gấm. Đường Miểu không làm được lễ kiểu phụ nữ cổ đại, học Mộ Ly chắp tay chào rồi cũng ngồi xuống theo.

Triệu Thành thượng tiên mặt trắng như ngọc, không để râu, đôi mắt sáng lấp lánh. Hắn đẩy đàn ra, mỉm cười nhìn Đường miểu: "Tiểu hữu từ đâu tới?"

Đường miểu nghĩ một chút nói: "Đất Thục."

Triệu Thành thượng tiên mắt tỏa sáng nói: "Là quê của Văn Quân?"

Đường Miểu cười hì hì: "Không, là Thành Đô. Có điều tôi cũng từng tới quê của Văn Quân. Giếng Văn Quân còn đó, đài cầm vẫn thế. Rượu Văn Quân cũng có bán nữa."

(*Văn Quân: Trác Văn Quân trong câu chuyện cổ về mối tình giữa Trác Văn Quân và Tư Mã Tương Như)

Triệu Thành thượng tiên cười ha ha, gọi tiểu đồng mang đồ pha trà lên, tự tay pha trà. Vừa đun nước vừa vui vẻ nói: "Tiên giới có nước suối rất tốt, tiên trà cũng ngon, nhưng dù thế nào cũng không được bằng vị trà quê cũ. Trà Lão Quân Mi này dùng đan dược thượng phẩm nhờ một vị tiên tới phàm giới làm việc mang về. Chẳng nhiều lắm đâu, chẳng nhiều lắm đâu!

Tiểu hữu nếm thử."

(Trà Lão Quân Mi: loại trà búp trắng như tuyết cong cong như lông mày ông già, nên gọi là Lão Quân Mi, xuất hiện trong Hồng Lâu Mộng.)

Còn có thể nhờ người xuống phàm giới mua đồ? Đường Miểu vô cùng hứng thú, nàng lập tức nghĩ tới các loại đồ ăn vặt, những món đồ thú vị. Mộ Ly không phải muốn lấy lòng nàng sao? Muốn có cái gì tìm anh ta không phải được rồi? Đường Miểu sướng ngây người.

Không ngờ Triệu Thành thượng tiên cảnh giác nhìn mắt Mộ Ly, cẩn thận nói: "Tinh quân đừng trách."

Mộ Ly cười nói: "Bản quân có thể được uống trà thơm phàm giới, còn quản ai mang lậu theo phàm vật chứ?! Hôm nay đến đây, chính là muốn để thượng tiên tốn kém một lần, cho Đường Đường đỡ thèm. Nàng ta nhớ thức ăn phàm giới sắp điên lên rồi."

Thì ra, mang theo thứ gì từ phàm giới đến tiên giới gọi là mang lậu. Thì ra, tiên giới cũng có chuyện buôn lậu cơ đấy!

Triệu Thành thượng tiên than thở: "Người Thục thích đồ cay, nhưng ta sinh ra ở Tô Hàng. Quân tử xa nhà bếp, mỗ tay nghề không tinh, tiểu hữu phải thất vọng rồi."

"Đồ ăn Tô Hàng tôi cũng rất thích. Bất cứ món gì tôi cũng thích hết." Đường Miểu vội thanh minh, trong lòng nhỏ giọng bổ sung thêm, chỉ cần đừng bắt tôi ăn hoa ăn trái cây nuốt thuốc viên tiên dược gì là được.

Càng hàn huyên, Đường Miểu và Triệu Thành thượng tiên càng trò chuyện vui vẻ. Triệu Thành thượng tiên lúc này dâng trà lên. Đường Miểu uống nước có lá trà trong đó, trong lòng vui vẻ. Nàng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, có thể ngồi trò chuyện cùng một người triều đại Nam Tống.

Khi nàng nhìn thấy khay cá hấp được bưng lên bàn trà, chỉ cảm thấy hạnh phúc đến rơi nước mắt. Tuy rằng không có nước tương, nhưng đã khiến Đường Miểu thấy rất thỏa mãn rồi.

"Tiên giới vàng bạc vô số, chỉ là không có gia vị, may mà còn dư một chút muối." Triệu Thành thượng tiên nói đến muối, lại thở dài một tiếng.

Đường Miểu ghé sát Mộ Ly, giọng nhỏ như muỗi: "Không phải anh nói có thể… tùy chỗ nào.. cũng có thể được chứ?"

Mộ Ly cười chẳng khác nào hồ ly: "Ngươi chỉ cần nói thôi, đương nhiên là được."

Biết rõ nhận lời hắn chính là tự tạo phiền phức ình, nhưng lúc này Đường Miểu vô cùng muốn đến phàm giới thoải mái mua các loại gia vị và nguyên liệu nấu ăn. Coi như đến Tây Địa du ngoạn một chuyến vậy.

Một bữa chủ và khách đều vui vẻ, Triệu Thành thượng tiên mời Đường Miểu tham quan phòng bếp của ông ta.. Bệ bếp xây bằng vân thạch, nhà cửa chỉ dùng vân thạch để dựng. Củi thì chẳng khác nào đồ gỗ điêu khắc bó lại thành đống, vại nước bằng đá điêu khắc tinh xảo tuyệt đẹp. Lồng hấp, nồi sắt, bếp lò bên trên còn có ông táo, sạch sẽ không dính một hạt bụi. Ông ta còn đưa cho Đường Miểu nửa lạng trà Lão Quân Mi, tha thiết mời nàng có dịp thì đến dùng phòng bếp của ông ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!