Đường Miểu miễn cưỡng ngồi ở bên lan can, ánh mắt xuyên qua tinh vân rực rỡ của Lưu Quang thành, nhìn về phía Đông Cực. Bàn tay nàng đặt ở ngực, nhè nhẹ vỗ về dấu đóa hoa màu tím. Giọng Hoàng Vũ lúc ở bụi hoa đó là giả, Đường Miểu phiền muộn vô cùng.
Nỗi nhớ cố hết sức chôn sâu dưới đáy lòng không muốn chạm đến, rốt cuộc bị giọng nói ở sau bụi hoa đó khơi lên hoàn toàn.
Vài ngày ngắn ngủi cùng nhau tại Đông Hoang, nàng lại khắc sâu ấn tượng như vậy, tưởng như ở cùng Hoàng Vũ một thời gian thật dài, thật dài. Nhắm mắt lại, lần đầu học đáp mây, lần đầu dùng linh lực, từng chút một rõ ràng giống như mới xảy ra ngày hôm qua vậy.
Nàng thật sự mong chờ được gặp lại Hoàng Vũ đến cỡ nào. Để cho hắn nhìn thấy một Đường Miểu có thể vận dụng thành thạo linh lực. Nàng ước ao được nhìn thấy đôi mắt trong veo như ngọc bích kia lộ ra sự ngạc nhiên và vui sướng. Đường Miểu không kìm được nghĩ, nửa năm qua, công chúa Cơ Oánh đã được như mong muốn rồi chứ? Tại sao nàng ta vẫn chưa quay về Bắc Địa? Dù sao nàng ta cũng không thể khoác bộ mặt của mình mãi như vậy được phải không?!
Mạt Dương nhẹ chân bước vào. Từ sau khi hắn triệu tập Thất tinh túc vệ Bắc cung Huyền Vũ, ánh mắt Đường Miểu nhìn hắn có chút kỳ lạ. Nghĩ đến lời Thiên Hậu nói khi rời khỏi thành Ngân Sương, tâm tình Mạt Dương trở nên phức tạp vô cùng.
Đường Miểu chỉ nhắm mắt chứ không ngủ. Bước chân Mạt Dương có nhẹ hơn nữa, nàng cũng cảm giác được. Đường Miểu không quay đầu lại, chỉ nói: "Thành Hằng thượng tiên có vấn đề gì sao?"
"Đúng vậy. Thủy Các của Thành Hằng thượng tiên đã được điều tra rõ, chính là một cứ điểm của Tây Địa ở thành Lưu Quang. Tiểu thư từng có khúc mắc gì với Tây Địa sao?"
Người Tây Địa theo dõi mình. Thanh âm giả giọng Hoàng Vũ ở sau bụi hoa đó thăm dò mình. Tây Ngu Hạo nghi ngờ Cơ Oánh. Một cảm giác khoái trá nảy lên trong lòng Đường Miểu. Nàng nhớ rõ ở trên yến hội ở Tiên cung thành Ngân Sương, Tây Ngu Hạo kiêu ngạo và ngang ngược cỡ nào. Nếu hắn phát hiện Đường Miểu kia chính là công chúa Bắc Địa, hắn sẽ đối xử với Cơ Oánh thế nào nhỉ?
Các loại ác ý nảy sinh trong đầu nàng. Dường như nàng có thể thấy Cơ Oánh bị Tây Ngu Hạo hung ác sỉ nhục, dường như có thể thấy cô công chúa lạnh lẽo thánh khiết như thủy tinh kia u sầu khóc lóc, dường như có thể nghe thấy toàn bộ các thần tiên ở tiên giới đều đang cười nhạo Cơ Oánh. Nhất thời, Đường Miểu không kìm được phá lên cười sằng sặc.
Tiếng cười mang theo sự điên cuồng ngay cả chính Đường Miểu cũng không rõ ràng, như là vô cùng thoải mái, vô cùng hưng phấn. Nhưng trong lòng nàng lại sinh ra chút ít kinh ngạc. Tiếng cười thoát ra từ miệng này dường như không phải của nàng. Nàng cố gắng dừng lại, nhưng không còn sức lực. Đừng có cười nữa! Đường Miểu lảo đảo đứng dậy, trước mắt đền đài lầu các hiển hiện rõ nét, Mạt Dương giật mình nhìn nàng.
Nàng há miệng, giống như muốn thét lên phá vỡ một cơn ác mộng, gian nan thốt ra tên Mạt Dương.
Sắc mặt xanh trắng, trên cần cổ thon thả nổi hằn gân xanh, tiếng cười sặc sụa cùng với vẻ mặt giằng xé của Đường Miểu khiến Mạt Dương kinh sợ, hắn tiến lên cầm lấy cổ tay nàng: "Tiểu thư, làm sao vậy?"
Cảm xúc không chịu sự khống chế ở trong đầu nàng giống như bong bóng xà phòng mỏng manh bị giọng nói của Mạt Dương chọc vỡ, tan thành mây khói. Đường Miểu níu tay hắn nhấc thân mình đầy mồ hôi dậy. Nàng vô lực ngồi xuống, thì thào: "Tôi không sao. Tôi và Tây Địa không có hiềm khích gì, chẳng qua, Tây Ngu Hạo đã sinh nghi ngờ. Tôi cũng không rõ, gương mặt này, linh lực của thân thể này đều đã thay đổi tất thảy, anh ta làm sao có thể nghi ngờ tôi mới là Đường Miểu mà anh ta muốn mang về Tây Địa?!"
Đôi con ngươi màu bạc của Mạt Dương không giấu nổi vẻ khiếp sợ. Hắn lập tức nhớ tới tiểu phàm tiên ở yến hội trên Tiên cung thành Ngân Sương ngày đó. Nhớ lại những điều bình thường Đường Miểu hay nói, chỉ chốc lát Mạt Dương liền hiểu được. Hắn cố kiềm chế không giật mình, thấp giọng hỏi: "Chẳng lẽ nữ tiên ngày đó trên điện là…"
Đường Miểu ngắt lời: "Là công chúa."
Công chúa tự thân xông vào nguy hiểm, tráo đổi thân phận xâm nhập Tây Địa? Mạt Dương không khỏi căng thẳng: "Nếu như Tây Địa nghi ngờ tiểu thư, không phải nghĩa là công chúa sẽ có nguy hiểm? Vậy thì phải làm sao đây?"
Đường Miểu hơi thở dốc, trong lòng lại sinh ra chút bi thương. Đây là hộ vệ dùng huyết khế để ký ước với nàng, nhưng người hắn quan tâm nhất vẫn là Cơ Oánh. Ác ý ban nãy của nàng là vì ghen tị sao?
Tất cả mọi người đều suy nghĩ cho Cơ Oánh, tất cả mọi người đều lo lắng an nguy của nàng ta. Ngay cả Mạt Dương.. Hộ vệ trung thành lấy máu làm khế ước, suy nghĩ trong giờ khắc đầu tiên này cũng là sự an toàn của Cơ Oánh, mà không phải bản thân mình đang bị Tây Địa nhằm vào.
Đường Miểu tự giễu bật cười. Tính ra mình là kẻ may mắn mà. Sự may mắn như vậy đối với một tiểu phàm tiên mới lên thiên giới, chẳng hiểu điều gì mà nói, là phúc duyên của thần tiên. Nửa năm, nàng đã không còn há hốc miệng sợ hãi bay lượn, cũng không cảm thấy linh lực pháp lực gì đó.. của thần tiên là không thể tin nổi nữa. Thậm chí nàng còn ở trong tiên cung xem rất nhiều sách ngọc thẻ ngọc. Từ chỗ ngây thơ chẳng biết gì, đến giờ đã trở nên bình tĩnh lãnh đạm.
Chiếm được phúc duyên hoàng tộc tiên giới ban cho, thì dĩ nhiên phải trả giá lớn vì hạnh phúc của công chúa.
Ngón tay Đường Miểu nhẹ nhàng xoa giữa trán, mệt mỏi nói: "Anh đừng có gấp. Mộ Ly Tinh quân nhất định sẽ hỏi ra tin tức từ miệng Tước Linh kia. Chờ nghe Tinh Quân sắp xếp đi."
"Ta đúng là có sắp xếp." Ngoài cửa truyền đến giọng nói của Mộ Ly.
Hắn đứng dựa cửa, mặt mỉm cười. Thân hình thẳng tắp khoác y phục trắng tinh, áo dài bằng sa mỏng, thắt đai lưng tơ bạc, trên búi tóc cắm một cây trâm ngọc cũng trắng muốt. Bỏ đi trang phục hoa lệ trước đây, phong thái cũng trở nên thanh lãng xuất trần.
Trước mắt Đường Miểu sáng rực lên, không khỏi sinh ra vài phần cảm giác háo sắc. Ngẫm nghĩ, Mộ Ly nhất định là vì Cơ Oánh mà đến, bỗng nhiên cảm thấy bức tranh mỹ nam trước mắt chẳng còn màu sắc. Nàng miễn cưỡng nói: "Sắp xếp của Tinh Quân chẳng liên quan gì tới tôi. Tôi đang định rời khỏi thành Lưu Quang."
Mộ Ly lộ ra chút tiếc nuối, khẽ thở dài: "Thành Lưu Quang cũng có vài phàm tiên, thích nhất là ăn uống, lúc nhàn hạ thường tự tay làm vài món thức ăn phàm giới. Vừa vặn hôm nay có người mời Bản quân dự tiệc. Bản quân vốn không hứng thú với đồ ăn phàm giới, đang định mời ngươi cùng đến đó. Nhưng nếu ngươi muốn rời khỏi, Bản quân đành một mình đi vậy."
Thức ăn phàm giới? Đường Miểu ngẩn người. Thật không dễ chút nào, tiên giới có đồng hương có thể làm món ăn nàng muốn! Nhưng nàng đã khẳng định chắc nịch thế kia, nói ra rồi sao có thể dễ dàng rút lời lại chứ. Trong lòng giống như bị móng vuốt một con mèo nhỏ quấy nhiễu, ngứa ngáy khó nhịn. Cuối cùng không thể chống nổi ham muốn, Đường Miểu cố ý trầm ngâm một chút mới chầm chậm nói: "Tôi đánh anh một lần, hai ta đã thanh toán xong.
Nếu Tinh Quân đã thành tâm mời, dĩ nhiên là phải giữ thể diện cho Tinh Quân rồi, sau tiệc hẵng đi cũng không muộn."
Khóe miệng hơi cong đã để lộ tâm tư của nàng, Mộ Ly cười càng thêm sáng lạn: "Thành Lưu Quang có vị tiên có thể sửa chữa Mặc Liên Ảnh Thuẫn, Mạt Dương hãy đem mảnh vỡ của Mặc Liên đi trước, sau tiệc Bản quân sẽ đưa tiên tử an toàn trở về."
Theo lời hắn thì đã sắp xếp xong hành trình của Mạt Dương hôm nay rồi, không để Mạt Dương có thể đi theo Đường Miểu đến dự tiệc.
Mạt Dương không tiếp nhận, lạnh lùng nói: "Đa tạ ý tốt của Tinh quân, Mạt Dương lúc khác đi sửa cũng không sao cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!