Đường Miểu ngồi ở bên hồ, cứ có cảm giác lành lạnh sau gáy, giống như phía sau những bụi hoa cảnh có người nhìn chằm chằm nàng vậy. Nàng hơi hối hận, nơi này dù sao cũng là phủ đệ của gã ria mép. Có động tĩnh lớn như vậy mà không thấy gã ta lộ diện, thật là kỳ lạ.
Hồ nước không còn minh châu đá quý tô điểm, chẳng còn hào quang rực rỡ như trước, nhưng lại trở nên yên ả tĩnh lặng vô cùng. Gió thổi khiến mặt hồ gợn sóng, sau lưng nàng chợt vang lên một tiếng thở dài. Đường Miểu vụt đứng dậy: "Ai?"
"Là ta!"
Giọng nói quen thuộc khiến Đường Miểu run lên. Dấu vết đóa hoa trên ngực cũng trở nên nóng cháy, trái tim nàng đập thình thịch. Là ảo giác của nàng sao? Đường Miểu run rẩy hỏi lại: "Ai ở đó vậy?"
"Ta là ai nàng không nghe ra sao?"
Trong đầu Đường Miểu như có một tiếng nổ lớn. Nàng ngây người nhìn về phía bụi hoa chớp tối chớp sáng.
Dưới ánh trăng, người đó quay đầu lại, mắt như ngọc bích, đẹp đẽ tuyệt trần.
Trong sơn cốc, người đó vươn cành lá, biến cây ra hoa kinh diễm vô song.
Hương thảo mộc ngan ngát tinh thuần lan tỏa quanh chóp mũi.
Đường Miểu dường như nhìn thấy Hoàng Vũ đang đứng phía sau bụi hoa, dịu dàng nhìn nàng mỉm cười. Bao nhiêu uất ức trong lòng nàng trào lên, cổ họng dần tắc nghẹn. Nàng nhẹ nhàng đè lại ngực, đè lên dấu hoa dường như đang muốn trỗi dậy theo từng nhịp tim đập rộn ràng… Hắn đã tới rồi.
Không bao lâu, phía sau bụi hoa truyền đến tiếng Hoàng Vũ: "Nàng nghĩ mang mặt nạ, ta sẽ không nhận ra sao?"
Nếu như không có câu vẽ rắn thêm chân này, Đường Miểu nói không chừng đã bước tới đó. Nàng bỗng nhiên tỉnh táo lại. Nàng không chỉ có mang mặt nạ, linh lực nàng cũng không phải Ngự Thủy Chi Linh. Làm thế nào hắn nhận ra nàng? Nếu như ban nãy hắn nghe thấy mình và Mộ Ly nói chuyện, nhất định đã đi ra rồi, sẽ không trốn phía sau bụi hoa như vậy. Hơn nữa Hoàng Vũ ở xa tận Đông Cực Địa, sao lại trùng hợp đụng trúng nàng ở Lưu Quang thành như vậy?
"Giọng của các hạ rất lạ, rốt cuộc các hạ là ai?" Nàng lãnh đạm hỏi ngược lại. Trong lòng ôm một chút hy vọng, hy vọng phía sau bụi hoa là người đó.
Nếu như là Hoàng Vũ, mình nên làm gì đây? Nếu như hắn thực sự nhận ra nàng, nàng phải nói với Hoàng Vũ làm sao để giữ kín bí mật này?
Phía sau bụi hoa lặng ngắt.
Im lặng như vậy ngược lại khiến Đường Miểu nghi ngờ. Nếu là Hoàng Vũ, hắn tuyệt đối sẽ không để nàng bị thương tổn. Đường Miểu hít sâu một hơi, đóa hoa sương màu bạc ở đầu ngón tay bắn vụt tới.
Ánh sáng trắng lờ mờ bao quanh bụi hoa nổ tung, một con chim màu đỏ rực hoảng sợ vỗ cánh bay vụt đi.
Đường Miểu vội vàng bay tới, bụi hoa bị nổ tơi bời, không có ai phía sau. Nàng ngơ ngác nhìn.
Không trung vô số võ sĩ bay tới, Đường Miểu vừa ngẩng đầu nhìn lên, Thủy Các đã bị các võ sĩ bao quanh.
"Tiểu thư!" Mạt Dương bay xuống đứng bên cạnh nàng.
Đường Miểu quay đầu lại, thấy phía sau hắn phía sau còn có bảy người mặc trang phục võ sĩ, khoác áo choàng màu bạc. Nàng nghi hoặc nhìn về phía Mạt Dương, cười nói: "Ta không sao, là Mộ Ly tinh quân ra tay phá hủy Vạn Châu Thánh Y."
Mạt Dương thở phào nhẹ nhõm, giải thích: "Thuộc hạ linh lực không đủ, cho nên mời Thất Tinh Tú vệ trấn thủ Lưu Quang thành tới giúp đỡ. Tiểu thư không sao là tốt rồi. Trước tiên rời khỏi nơi này đã."
Đường Miểu gật đầu, tay khoác lên cánh tay Mạt Dương bất đắc dĩ nói: "Mặc Liên Ảnh Thuẫn đã không còn. Anh đừng bay quá cao là được rồi."
Hai người bay lên khỏi mặt đất, vừa vặn đụng ngay Mộ Ly đang bay tới.
Mặt nạ màu bạc trên mặt Mộ Ly đã không còn, sắc mặt hắn có chút kỳ lạ, ánh mắt tránh né không dám nhìn Đường Miểu, mặt mày nghiêm túc nói với Mạt Dương:
"Ta đã hạ lệnh phong thành, hai vị trước tiên tới phủ thành chủ nghỉ tạm."
Đường Miểu đang muốn phản đối, Mộ Ly lạnh lùng nói: "Cô nương chớ quên dặn dò của Thiên Tôn Thiên Hậu."
Đường Miểu nhớ tới giọng nói của Hoàng Vũ phía sau bụi hoa, không khỏi cả kinh. Lẽ nào, thực sự có người nghi ngờ thân phận của nàng, tới thử nàng? Là ai đây?
"Tịch biên Thủy Các." Mộ Ly không chút để ý tới bọn họ, hạ lệnh xong bay thẳng về phía phủ Thành chủ.
Mạt Dương thấp giọng nói: "Thành Hằng thượng tiên của Thủy Các lai lịch có vấn đề. Tiểu thư trước tạm thời bỏ qua ân oán với Tinh Quân, tới phủ Thành chủ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!