Chương 34: Phẫn Nộ Quở Trách

( Edit: Qin Zồ

Beta: Rùa River)

Mô Ly đứng giữa không trung từ trên cao nhìn xuống Đường Miểu. Nàng ngồi giữa lưới châu ngọc trên đài mây, ánh ngọc hắt xuống làn váy trắng long lanh nhàn nhạt, dưới mặt nạ sương hoa, đôi môi đỏ mọng hơi hé, xinh đẹp như đóa mạn đà la nở rộ trong đêm. Nàng ta chính là người mà hắn đoán sao?

"Tất nhiên là không giống rồi. Bản quân so với Thành Hằng thượng tiên anh tuấn phóng khoáng hơn nhiều. Làm tiên cơ của Bản quân, không biết có bao nhiêu tiên tử hâm mộ ngươi ấy chứ." Mộ Ly mỉm cười đáp.

Đường Miểu nhìn chiếc mặt nạ bạc trên mặt hắn, ung dung nói: "Thế sao? Vậy anh tháo mặt nạ ra tôi xem, xem Tinh Quân anh tuấn phóng khoáng như thế nào?! Hôm đó chỉ lo đánh anh, không kịp nhìn rõ!"

"Càn rỡ!" Mộ Ly giận dữ.

Đường Miểu chẳng chút sợ hãi, cười sung sướng trên nỗi đau của người khác: "Giận đến lệch cả mũi rồi sao? Mà có giận cũng làm được gì? Dù sao có Vạn Châu Thánh Y ngăn cách, anh có muốn báo thù cũng chẳng đánh được tôi!"

Mộ Ly chẳng kịp nghĩ gì, hung dữ tung ra một quyền. Châu quang bừng sáng, linh lực tề tụ. Nắm tay Mộ Ly như dính chặt, lưới châu bị hắn kéo mạnh ra ngoài.

Đường Miểu nhân cơ hội bật lên, Băng Sương Chi Tịch mạnh mẽ bắn ra, dội mạnh vào lưới châu theo hướng ngược lại.

Mắt thấy đã thành công, Mộ Ly đột nhiên thu quyền lại. Lưới châu trùng trùng tản ra, chớp mắt chắn linh lực của Đường Miểu lại. Đường Miểu tức điên, chống nạnh mắng to: "Sư phụ nào dạy dỗ anh hả? Anh có biết đánh võ không thế?"

Mộ Ly vỗ tay, cực kỳ đắc ý: "Muốn khích ta ra tay rồi nhân cơ hội chạy sao? Bản quân đâu có ngu như thế? Nếu không nhìn ra ý tốt của người khác, ngươi cứ ở đây chờ bị gã ria mép kia nạp làm cơ thiếp đi."

May vẫn còn có Mạt Dương. Mạt Dương tuyệt đối sẽ không vứt bỏ mình rồi nghênh ngang rời đi, Mạt Dương nhất định sẽ có cách. Đường Miểu đứng trên thạch đài giận dữ trừng mắt Mộ Ly. Trong khoảnh khắc, nàng nhớ lại lúc ở Đông Hoang, nhớ đến Phượng Tử Hoa Quan ở ngực. Nhớ đến cảnh tượng Mộ Ly đem nàng đến tẩm cung của công chúa Cơ Oánh.

Từ lúc đó, mọi thứ đều biến đổi.

Rõ ràng Mộ Ly đã nói là Hoàng Vũ nhờ hắn chăm sóc nàng. Lúc ấy để tránh Tây Ngu Hạo, Hoàng Vũ mới để nàng cho Mộ Ly đưa đi. Kết quả Mộ Ly lại mượn chuyện này tính kế, để Cơ Oánh biến thành bề ngoài của nàng.

Đường Miểu càng nghĩ càng giận. Nếu không phải Thiên Tôn với Thiên Hậu nhân từ, nàng nhất định sẽ bị giam lại hoặc là bị giết người diệt khẩu. Mộ Ly có từng để ý đến sống chết của nàng?

Dù cho nàng còn sống, hắn có từng nghĩ đến cảm nhận của nàng? Nửa năm, nàng chỉ soi gương duy nhất một lần từ sau lần thay đổi dung nhan. Nhìn gương mặt quen thuộc đã hai mươi mấy năm đột nhiên biến thành một diện mạo xa lạ, cho có xinh đẹp thì cũng là một người khác, không phải bản thân mình. Đều do người trước mặt này làm hại cả!

Mộ Ly! Uổng cho Hoàng Vũ tin tưởng ngươi! Đột nhiên Đường Miểu nghĩ đến, sau khi biến đổi dung mạo, Thiên Hậu có nói, Hoàng Vũ từng phong ấn Phượng Tử Hoa Quan ở ngực nàng. Thiên tôn bức Phượng Tử Hoa Quan rời khỏi, Hoàng Vũ thấy Phượng Tử Hoa Quan quay về sẽ nghĩ gì? Anh ấy.. sẽ không nghĩ rằng nàng đã chết rồi đấy chứ?

Nếu muốn biết tình hình của Hoàng Vũ, không cần phải bỏ gần tìm xa, dò hỏi từ Mộ Ly không phải là xong rồi sao? Đáng tiếc, nàng không thể. Đường Miểu mỉm cười nói với Mộ Ly: "Tôi thích làm cơ thiếp của gã ria mép kia đấy, không phiền Tinh Quân quan tâm!"

Thái độ của Đường Miểu khiến Mộ Ly ngẩn người. Hắn thật sự muốn phất tay áo bỏ đi. Nhưng hắn lại rất nghi ngờ lời Thiên Tôn nói ngày đó. Hắn rất muốn biết nàng có phải Đường Miểu hay không, có phải tiểu phàm tiên vô tội bị hắn tính kế, bị thiên tôn tiêu diệt nguyên thần đó hay không.

Mộ Ly cười gian: "Bổn quân không theo ý của ngươi được rồi."

Hai tay hắn tạo thành hình móng vuốt một đường xé toạc không trung. Trong tay hắn dường như có sức mạnh dời núi, châu quang trong hồ điên cuồng bay lên tụ tập trên không. Di Tinh Đấu Khí thi triển, chỉ trong chốc lát, bàn tay Mộ Ly lật lại, vùng châu quang kia giống như tấm lưới tung về phía đình đài lầu các của Thủy Các.

Núi đá nổ tung, tiếng ầm ầm vang lên không dứt. Một vùng Thủy Các xinh đẹp rộng lớn mông lung bị linh lực của Vạn Châu Thánh Y đánh cho chỉ còn một đống tàn.

Đường Miểu nhìn mà choáng váng. Mạt Dương nhờ vào Mặc Liên Ảnh Thuẫn mới có thể thoát hiểm, tự mình vận hết linh lực cũng không làm Vạn Châu Thánh Y lung lay nửa phần. Chẳng ngờ Mộ Ly lại phá hủy pháp bảo này một cách thoải mái như thế. Nàng và Mạt Dương lúc ấy đánh Mộ Ly thành đầu heo bằng cách nào vậy nhỉ? Không phải là đánh nhầm người chứ?

Tiếng gió xẹt qua bên người, Mộ Ly đã tới sát nàng.

Theo phản xạ Đường Miểu giơ hai tay lên đẩy, không gian quanh Mộ Ly nhanh chóng kết thành một tường băng giá lạnh. Nàng vội vã đáp mây tháo chạy. Nhưng mới lên cao ba trượng, Đường Miểu khiếp vía không dám lên cao nữa, bay sát mặt hồ chạy trốn.

Mộ Ly cười lạnh, linh lực phóng ra, cột nước dâng lên cao, chặn khắp bốn phía.

Đường Miểu chật vật né trái tránh phải, nhắm mắt, thân ảnh đã bay thẳng lên trời. Gió tạt vào mặt nàng, bốn phía yên tĩnh khác thường. Đường Miểu không muốn mở mắt, lại muốn nhìn xem mình đã thoát hay chưa, cẩn thận he hé mắt, liền trông thấy một bộ y phục màu bạc bồng bềnh ngay trước mặt.

Thân người sững lại, Lưu Quang thành dưới chân đã nhỏ như một đốm lửa lấp lánh. Trái tim giống như bị một bàn tay bóp chặt, linh lực lặng lẽ tan ra, thân thể nàng nhanh chóng rơi xuống. "Aaaaaaaaaa!" Đường Miểu hét thất thanh, hai tay vung loạn xạ. Trong chớp mắt nàng bắt được vạt áo bào của Mộ Ly, giống như cọng cỏ cứu mạng.

Nắm chặt lấy, cứ bám vào hắn một cách chẳng ra làm sao như thế.

Mộ Ly cười lạnh: "Tính bày quỷ kế gì với Bản quân sao?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!