Trong phủ thành chủ, Mộ Ly rốt cuộc tỉnh lại.
Đầu nặng hơn bình thường mấy phần, hắn mệt mỏi lắc lắc đầu. Mở mắt thấy trước mặt bóng người lấp loáng, chín thị vệ thống lĩnh phủ thành phủ im lặng không lên tiếng đứng trước giường. Mộ Ly trầm sắc mặt: "Chuyện gì mà kinh hoảng như vậy?"
Chín thống lĩnh thị vệ nhìn hắn với đủ các ánh mắt từ kinh ngạc phẫn nộ đến kỳ dị, nghe hắn quát mắng, đều quỳ xuống, cúi đầu im lặng. Trước giường lặng thinh như tờ.
Mộ Ly mày kiếm khẽ nhếch: "Sao? Có gã tiên nào dám đến Lưu Quang Thành quấy rối hả?"
Đám thống lĩnh thị vệ len lén liếc nhìn nhau, nhất tề nhìn về phía nữ thống lĩnh Đậu Tử. Chín Đại thống lĩnh của phủ Thành chủ, chỉ có nàng là nữ, bình thường lo về nội vụ trong phủ, được cho là người hiểu rõ Tinh Quân nhất. Việc này để cho nàng nói, có thể ngày của mọi người sẽ dễ dàng hơn.
Giữa hàm răng Đậu Tử phát ra âm thanh nhỏ như muỗi: "Tinh Quân yên tâm, đã phong tỏa thành, thị vệ phủ Thành thủ đã truy lùng kẻ hành hung trong toàn thành."
Phong tỏa thành? Kẻ hành hung? Thần tiên đến gây chuyện kia có tu vi linh lực rất cao? Thần tiên nhà nào của Bắc Địa có gan như vậy? Mắt Mộ Ly sắc lạnh. Đang suy nghĩ, hắn cảm thấy đầu hơi đau, quai hàm cũng hơi đau. Hắn nhíu nhíu mày, giơ tay nhận lấy một chén trà, chậm rì rì hỏi: "Thần tiên nhà ai trong thành gặp độc thủ?"
Vừa nói hắn vừa nhấp một ngụm trà, trong miệng liền xuất hiện vị khác lạ. Mộ Ly nhổ ra, trên sàn nhà trắng như lụa, nước trà hơi pha lẫn màu đỏ.
"Tinh Quân bớt giận! Thuộc hạ nhất định bắt được hai kẻ kia báo thù cho Thành chủ!" Chín thống lĩnh cùng nghiến răng nghiến lợi.
Trong ngực mỗi người đều vô cùng khó chịu. Mộ Ly Tinh Quân ở Lưu Quang thành một tay che trời, các thống lĩnh tất nhiên lâu dần cũng sinh ra cảm giác ưu việt. Thế nhưng ngay trên lãnh thổ của mình Tinh Quân lại bị hai kẻ ngoại lai đánh đến không ra hình người, mà bọn thị vệ lại quen thói để mặc Tinh Quân ở riêng một chỗ vào lúc hoàng hôn, nên không có ai ở gần bảo hộ khi chuyện xảy ra. Chúa nhục thần tử, các thống lĩnh mặt đều nóng rát, giống như bị người ta giáng cả chục cái bạt tai vào mặt.
Thì ra.. hắn là người bị đánh! Mộ Ly ngẩn ra, cảm thấy không thể tin nổi.
Hắn nhìn vết nước trà trên mặt đất lẫn với tơ máu, không kìm được sờ lên mặt, trong đầu nhanh chóng hiện lên vô số hình ảnh. Một nam một nữ từ phía ráng chiều bay đến. Cánh sen đen như nhung bay lượn khắp bầu trời. Cạnh băng lạnh thấu xương sắc như đao. Trong quầng sáng của hoàng hôn như mộng, hoa sương rải khắp không gian từ trên trời rơi xuống. Đáng tiếc trong chớp mắt hắn thanh tỉnh lại bị đánh ngất, chỉ kịp nhìn thấy sương hoa lượn vòng quay xung quanh một bóng hình yểu điệu lung linh.
Đã rất lâu hắn mới gặp một thần tiên lúc hoàng hôn dám chạy đến đụng chạm hắn tìm xúi quẩy. Còn dám từ phía sau đánh lén khiến hắn hôn mê. Mộ Ly cong khóe miệng, hai người này có chút thú vị.
"Tìm được người cũng đừng động thủ, Bản quân muốn tự tay xử lý!" Mộ Ly thản nhiên nói.
Các thống lĩnh nhìn nhau, Tinh Quân bị đánh thành bộ dạng như vậy, sao lại không nổi giận nhỉ? Thấy Mộ Ly như không có chuyện gì, cả đám chỉ đành hành lễ cáo lui.
Ra ngoài tẩm điện, một thị vệ đột nhiên phản ứng lại, thấp giọng nói: "Tinh Quân còn chưa nhìn thấy dung nhan của mình!"
Cả đám cùng rùng mình, chớp mắt bay khỏi tẩm điện, trước lúc đi còn không quên thông cảm liếc mắt nhìn Đậu Tử thống lĩnh chưởng quản nội vụ phủ Thành chủ một cái. Nàng ta hoang mang lo ngay ngáy đứng ở cửa tẩm điện, hai tay căng thẳng xoắn vặn thành nút thắt.
Chỉ trong giây lát, trong tẩm điện truyền đến tiếng vật nặng rơi mạnh xuống đất. Mọi người đều câm như hến, chỉ hận linh lực không đủ mạnh, bay chưa đủ nhanh.
Mộ Ly giơ chân đạp mạnh gương đồng khảm châu báu, tức giận run cả người.
"Cư nhiên.. để bọn họ nhìn thấy bản quân…" Mộ Ly nhắm mắt, hít sâu. Hắn rốt cuộc hiểu ra tại sao trong mắt đám thống lĩnh lại biểu hiện ra thần sắc phức tạp như vậy. Mộ Ly hai tay nắm chặt thành nắm đấm. Hắn cư nhiên cứ thế mà nói nửa ngày trước mặt đám thống lĩnh. Hắn cư nhiên để cho thủ hạ nhìn thấy mặt hắn như vậy!
Uống say bị đánh là hắn chưa đủ bản lĩnh. Nhưng hắn lại nghĩ đến đủ thứ chuyện. Những vết bầm tím, sưng đỏ trên mặt hắn cũng là do con nhóc kia độc ác đá hắn!
Nàng dám đá mặt của hắn! Một cục tức nghẹn trong ngực khiến hắn choáng váng. Mộ Ly chống tay xuống mép giường, các kiểu tra tấn hành hạ lướt qua trong đầu, đều không thể giải được nỗi hận.
"Đậu Tử!!!!!!!!!!" Mộ Ly hét lớn ra ngoài cửa.
Đậu Tử run cầm cập, rùng mình đáp lại: "Dạ!"
Một hồi lâu sau mới thấy truyền đến giọng Mộ Ly yếu ớt: "Bắt con nhóc kia lại, Bản quân muốn nàng thị tẩm!"
Đâụ Tử thở phào nhẹ nhõm, âm thầm cảm kích Tinh Quân không có giận chó đánh mèo thuộc hạ, thành thật đáp: "Dạ. Thuộc hạ xin đi làm ngay."
Giọng Mộ Ly lạnh lẽo truyền ra khỏi điện: "Ngươi làm không được. Truyền lệnh xuống dưới, phàm là thần tiên bắt được hai kẻ đó, bản quân sẽ thưởng một viên linh đan nguyên hoa."
Linh đan nguyên hoa là do Tiên cung ngự tạo, ăn một viên có thể nâng cao tu vi tới trăm năm, là thánh đan của Hoàng tộc. Phần thưởng hậu như vậy? Đậu Tử cả kinh, kính cẩn vâng dạ, phi thân đi truyền lệnh.
Khi Mộ Ly tỉnh lại cũng là lúc Đường Miểu ngả người úp sấp trên song cửa sổ của quán trọ Tiên Khách Tới ngắm sao.
Những ngôi sao không giống như ở nơi khác. Sao ở Lưu Quang thành ban đêm rải rác trên không trung, bằng mắt thường có thể thấy quầng sáng tỏa ra đến hơn một trượng. Thường có sao băng xẹt qua, kéo cái đuôi ánh sáng rực rỡ không gì sánh được biến mất trên bầu trời. Phía cuối bầu trời, giống như có pháo hoa bùng nổ, những vệt ánh sáng màu lam, màu trắng, màu xanh lục, màu tím hồng, giống như lụa mỏng quăng lên bầu trời, tầng tầng lớp lớp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!