Editor: Qin Zồ | Beta: Rùa River
Tửu lâu ở tiên giới cũng chẳng khác gì tửu lâu ở trần gian thời cổ đại. Tiểu nhị vai vắt khăn trắng, cả sảnh đường ồn ào tán loạn như ong bướm. Đường Miểu chống cằm cười hì hì nghĩ, cũng chẳng khác gì phim trên tivi cả.
Nàng hưng phấn cùng với Mạt Dương đợi đồ ăn bưng ra.
Nửa năm ở Tiên cung Bắc Địa, vì để tăng linh lực, ngày ngày nàng không ăn linh quả tiên thảo thì cũng là uống tiên dược. Bây giờ đã xuất cung, lần đầu tiên ngồi trong một tửu lâu xa hoa ở một thành phố lớn trên tiên giới, Đường Miểu rất mong chờ có thể thưởng thức món ngon của tiên giới.
Chờ đến khi những khay đồ ăn đủ màu sặc sỡ được dọn lên bàn, Đường Miểu nhất thời hoa mắt choáng váng.
Nàng cầm đũa gẩy gẩy mấy cọng rau tươi rói phát ra tia sáng linh khí óng ánh, vô cùng thất vọng thở dài: "Thì ra vẫn là rau sống!"
Thấy Đường Miểu không còn hứng thú, Mạt Dương không khỏi gấp gáp: "Ở trong Tiên cung nghe tiểu thư từng nói, sau này xuất cung phải thưởng thức tất cả các món ở tửu lâu của tiên giới. Những món này là đắt nhất ở trong tửu lâu đấy!"
"Đắt nhất… không có nghĩa là ngon!" Đường Miểu chống cằm, quay đầu lại thì trông thấy một người đàn ông có ria mép dài, tay trái cầm một đóa hoa, tay phải nhẹ nhàng bứt từng cánh hoa, sau đó ông ta lại đếm từng cánh một, cực kỳ giống một thiếu nữ u oán phân vân đếm cánh hoa chẵn lẻ để quyết định đời mình.
Cảnh tượng này, thật là cách quá xa với nơi hảo hán giang hồ tụ tập, bàn chuyện bí mật võ lâm như trong trí tưởng tượng của Đường Miểu.
Cũng may trong tửu lâu còn có một bàn khá náo nhiệt, có lẽ là bạn bè gặp nhau. Tuy trên bàn bày vẫn những món rau đó nhưng bọn họ vẫn cứ cầm chén vân thạch nâng cốc uống rượu.
"Tôi muốn uống rượu!" Đường Miểu nói.
Rượu quỳnh hoa từ trong cổ họng nóng rực xuống tới dạ dày, cảm giác say nồng miên man, dẫn đến linh lực dao động. Rốt cuộc Đường Miểu mỉm cười: "Rượu ở tiên giới cũng nóng giống như ở phàm giới!"
Những thứ mà người tiên giới ăn uống khác hẳn với trần gian. Thứ gì vào miệng tất phải giúp ích cho tu luyện. Rượu Quỳnh Hoa mà Đường Miểu uống, nếu người thường uống được một ly thì sẽ kéo dài tuổi thọ. Cho dù bên trong có ngâm cẩu kỷ hay kỳ hoa dị thảo gì đi nữa thì rượu chung quy vẫn là rượu. Đường Miểu tìm được vài phần cảm giác thời còn đi học, uống bia ăn đêm với bạn bè, thật nhớ vô cùng.
Thấy nàng mỉm cười, dường như rất thích rượu Quỳnh Hoa, cuối cùng Mạt Dương cũng nhẹ nhàng thở phào.
Chén rượu bằng vân thạch cực kỳ giống đồ sứ mỏng của phàm trần, sáng trong như trăng như tuyết. Rượu nóng hừng hực tản ra hương thơm ngào ngạt, khiến phần da mặt lộ ngoài mặt nạ của Đường Miểu chợt đỏ ửng.
Nàng cười ha ha, nói với Mạt Dương ngồi im lặng không đụng đến một giọt rượu: "Trên tiên giới có karaoke không? Bây giờ tôi muốn hát thật to! Anh có biết hát không?"
Mạt Dương lắc đầu.
Đường Miểu nhíu mày: "Không được, anh nhất định phải hát một bài cho tôi nghe!"
Mạt Dương mặt đỏ tưng bừng, đôi con ngươi màu bạc thoáng ngượng ngùng, nghẹn nửa ngày vẫn là lắc đầu.
Đường Miểu thở dài, cười hì hì: "Thế này đi, lúc tôi ở tiên cung có được nghe tiên nhạc chơi tới chơi lui, nhưng vẫn chẳng thể chơi nổi ra điệu cha cha gì hết. Tôi hát một bài cho anh nghe nhé."
"Cánh chim đã từng rã rời mệt mỏi
Lướt qua dưới bóng nắng chiều tà
Chẳng thể nhìn rõ nơi thành thị đầy sao
Chỉ còn bóng hình làm bạn
Giấc mơ tôi đã từng quên mất
Hôm nay vẫn như trước mắt ngay gần
Tìm về đường cũ dài bất tận
Nhà chẳng còn nữa, mỗi lúc mỗi xa
Những tháng ngày thanh xuân thuở ấy
Cuối cùng còn quay đầu nhìn lại sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!