Đường Miểu và Mạt Dương đến Lưu Quang thành đúng lúc hoàng hôn.
Sắc trời đúng lúc ngày và đêm giao chuyển, là thời điểm đẹp nhất của Lưu Quang thành. Ráng chiều đủ màu sắc giăng khắp phía tây cùng với những ánh sao mới lên ở phương đông đan vào nhau trên bầu trời thành Lưu Quang, nhuộm thành tầng tầng màu sắc rực rỡ mỹ lệ. Nóng cháy và âm hàn, sáng lạn và u ám đan xen lẫn nhau tạo thành một bức tranh quyến rũ với vẻ đẹp tuyệt vời không gì sánh được.
Mộ Ly sinh ra ngay tại canh giờ này, cho nên mẹ hắn đặt tên cho hắn là Mộ Ly (Mộ: hoàng hôn, ly: xa rời). Mà lúc sinh hạ hắn, cũng là lúc Trưởng công chúa Bắc Địa năm đó hao hết linh lực, nguyên thần tịch diệt.
Mỗi lần đến hoàng hôn, Mộ Ly thích ngồi ở tháp Tụ Tinh, nơi cao nhất Lưu Quang thành, một mình uống rượu.
Ánh sáng không ngừng biến ảo, Lưu Quang thành ở khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày, chớp mắt đã trống vắng như một toà thành chết. Nhà nhà đóng chặt cửa, người không lầu trống. Ngay cả các thú nuôi của đám nhàn tiên cũng ngoan ngoãn rụt sâu vào ổ, đóng chặt miệng.
Các thần tiên hoặc nhiều hoặc ít đều từng hưởng thụ nắm đấm của tiểu Ma quân Thành chủ, chẳng ai còn dám để Mộ Ly Tinh Quân có cơ hội bay xuống khỏi tháp Tụ Tinh gây chuyện nữa.
Ngay cả lính Kim giáp giữ ở cửa thành, trong khoảnh khắc này đều chạy vù vào lầu canh cửa thành, từ khe cửa sổ nhìn trộm ra vị thần tiên nào dám ra vào thành lúc này.
Đường Miểu và Mạt Dương đúng lúc này từ phía ráng chiều bay tới. Một người ở trong Tiên cung lâu ngày, một người chưa hiểu rõ gì về Tiên giới, cứ như vậy nghênh ngang đi vào Lưu Quang thành.
Mộ Ly nốc rượu quỳnh hoa, hương rượu thơm ngào ngạt ở ngực cồn lên như sóng biển, cuốn sạch sự tỉnh táo của hắn. Mí mắt mơ màng nửa khép nửa mở, Mộ Ly cười tà, đứng dậy.
Đã từ rất lâu, trong lúc hoàng hôn này, hắn luôn chẳng thể nào tìm thấy một thứ nào còn sống biết đi để phát tiết cảm xúc kỳ lạ khó hiểu trong lòng.
Một làn sương mờ màu đỏ nhàn nhạt phủ trên đôi con ngươi đen, Mộ Ly nhẹ nhàng bẻ đốt ngón tay, nghe tiếng khớp xương lục cục vang lên, khí tức thô bạo tràn ra từ thức hải. Hắn mỉm cười than thở: "Trước đánh ai đây nhỉ?"
Tiếng than thở của hắn giống như cơn gió, thổi khiến Mạt Dương dựng đứng tóc gáy.
Mạt Dương dừng chân lại, cảnh giác nhìn chằm chằm đường phố vắng hoe, thấp giọng nói: "Tiểu thư, thật bất thường, Lưu Quang thành là một trong những thành sầm uất nhất của Bắc Địa Cửu Trùng Thiên, sao có thể vắng vẻ thế này?"
Đường Miểu nhìn xung quanh, cũng thấy kỳ lạ. Lúc này, đột nhiên nàng nhìn thấy cây cối ven đường, thân cây bóng loáng tỏa ra ánh sáng bạc nhàn nhạt, trên cành treo đầy những trái cây như đá quý. Đường Miểu hưng phấn kéo tay áo Mạt Dương reo lên: "Trời, là quả thánh lan kìa! Không ngờ ở đây đầy đường đều có! Cây lớn như vậy, nhiều quả như vậy nữa!"
"Cẩn thận!" Mạt Dương nhanh chân chặn trước người Đường Miểu, Mặc Liên đeo bên hông đã biến thành hình vòng tròn, chặn trước ám khí.
Chén ngọc lưu ly bị Mặc Liên Ảnh Thuẫn chặn đứng nát bấy, một mùi rượu thơm nồng tản ra.
Trên đầu vang lên tiếng cười lớn. Đường Miểu ngẩng đầu liền thấy, phía trên, cái người đang nghiêng mặt híp mắt kia chẳng phải là Mộ Ly Tinh Quân sao? Tại sao hắn lại dùng chén lưu ly làm ám khí ném tới, là nhận ra nàng đến sao? Đường Miểu chột dạ lui lại mấy bước, tránh sau lưng Mạt Dương không dám lên tiếng.
"Người nào?!" Mạt Dương lạnh giọng quát, tay trái duy trì Mặc Liên Ảnh Thuẫn, tay phải rút ra loan đao Ngân Nguyệt.
Đường Miểu kéo kéo ống tay áo hắn, giọng nhỏ như muỗi: "Là Mộ Ly!"
Mạt Dương ngẩn ra, ánh sáng bạc lóe lên, Mặc Liên Ảnh Thuẫn xoay tròn tỏa ra ám quang màu đen, bảo vệ chặt chẽ Đường Miểu phía sau. Hắn thẳng người hạ giọng nói: "Tiểu thư đừng sợ, có Mạt Dương ở đây, nhất định có thể bảo vệ tiểu thư chu toàn."
Áo gấm không gió mà lay động, Mộ Ly nhẹ nhàng lướt xuống, đứng trước hai người. Miệng hắn thở ra mùi rượu quỳnh hoa thơm nồng, mặt tươi cười như một tay ăn chơi lãng tử, đột nhiên đánh một quyền về phía Mặc Liên Ảnh Thuẫn. Một tiếng nổ mạnh, Mạt Dương bị lực va chạm mạnh mẽ đẩy lùi lại mấy bước, loan đao Ngân Nguyệt trên tay vung lên thành một đường kỳ lạ, chớp mắt cắt phăng một góc áo gấm.
Làn sương đỏ nhàn nhạt trước mắt Mộ Ly trôi nổi, hắn chỉ cảm thấy một quyền vừa rồi vô cùng sảng khoái. Hắn cười lớn ra quyền tiếp, nghe những tiếng uỳnh uỳnh không dứt bên tai, mỗi tiếng giống như chuông khánh, vô cùng thỏa thích, hay như tiên nhạc.
Mạt Dương bị đánh trúng không ngừng lui lại phía sau, Mặc Liên Ảnh Thuẫn dưới trọng kích, ám quang chập chờn.
"Thoải mái thật! Lại đến!" Mộ Ly cất tiếng cười lớn, lại một quyền tiếp một quyền.
Mạt Dương trầm giọng quát: "Liên tán!"
Ảnh thuẫn hóa thành đóa hoa, vô số những cánh hoa dày rộng không ngừng tràn ra, tầng tầng lớp lớp vây quanh Mộ Ly. Dưới lực công kích, những cánh hoa của Mặc Liên phình lên không ngừng.
Mộ Ly buồn bực hét lớn, lại đánh ra một quyền nữa. Giống như miếng sắt nung đỏ thả vào trong nước, xèo một tiếng, một mảnh cánh hoa theo đó nứt rời, hắn híp mắt nhô đầu ra.
Đường Miểu đã sớm đứng trên không trung cao hai trượng, hai tay kết thành dấu phức tạp, những đóa hoa sương lạnh lẽo trong suốt tụ lại dày đặc, rầm một tiếng nện xuống đầu Mộ Ly. Băng hoa vỡ vụn, cánh hoa Mặc Liên xòe ra, sáu mũi nhọn sắc bén của Sương Nhận đã cắt rời áo gấm trên người Mộ Ly thành từng mảnh nhỏ.
Nắm đấm của Mộ Ly đánh ra Di Tinh Đấu Khí vốn là vô sắc, lúc này lại giống như một cái que khuấy trong lớp đường áo, bị những đóa hoa sương bao bọc kín lại.
Mộ Ly lắc lắc đầu, đau đớn lẫn buốt lạnh thấu xương rốt cuộc khiến hắn tỉnh táo hơn. Hắn giận dữ nhìn cẩm bào của mình bị cắt vụn, ánh mắt nhìn về phía thiếu nữ áo trắng trên không trung giữa những đóa hoa sương bay lượn: "Ngươi dám ra tay với Bản quân?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!