Khoảnh khắc mảnh lá cây trong tay áo Mộ Ly héo rũ, Hoàng Vũ đang tĩnh tọa mở mắt. Hắn nhìn về phía Tiên cung trên đỉnh núi Ngọc Tiêu, thần sắc kinh nghi bất định.
Thăm dò của hắn đã bị phát hiện, linh lực của Thiên tôn Thiên hậu trong tiên cung Bắc địa hắn không có cách nào chống lại được. Hắn nên làm gì đây? Hoàng Vũ buồn bực bất an bước qua bước lại trong phòng.
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa của Linh Tu.
"Vào đi." Hoàng Vũ nhìn về phía Linh Tu, bình tĩnh hỏi: "Là từ công chúa?"
Linh Tu cúi đầu nói: "Là Đế tôn."
Hoàng Vũ kinh hãi: "Đế tôn?"
Linh Tu nhẹ giọng nói: "Đế tôn đã hạ lệnh chỉ, lệnh công tử ngay trong đêm trở về Đông Cực. Nghi vấn của công tử ngài sẽ giải đáp."
Hoàng Vũ bản năng cự tuyệt: "Ngày mai ta đi."
Linh Tu lấy trong ngực ra một tấm thẻ bài màu vàng nhạt, vô cùng trịnh trọng nói: "Đế tôn sai hồng nhạn vạn dặm truyền tin, thấy được lệnh chỉ phải lên đường ngay lập tức, không được chậm trễ. Nếu không.. trục xuất khỏi Đông Cực."
Hoàng Vũ sắc mặt trắng nhợt, lảo đảo lui lại phía sau. Hắn thì thào: "Tại sao? Tại sao lại gấp như vậy?" Hắn bỗng nhiên nhìn về phía Tiên cung, bất chấp Linh Tu đang có mặt, kéo vạt áo ra, móng tay vẽ thành một vệt máu trên ngực.
"Công tử!" Linh Tu kêu lên thất thanh, tay vội vàng điểm về phía vết thương của Hoàng Vũ.
"Đừng động! Hộ pháp cho ta!" Hoàng Vũ quát to, khoanh chân ngồi ngay ngắn dưới đất. Ngón tay nhuốm máu tươi ở ngực nhanh chóng vẽ thành một đóa Phượng Tử Hoa Quan.
Nét cuối cùng hoàn thành, đóa Phượng Tử Hoa Quan bằng máu tươi tỏa ra hào quang chói mắt.
Linh Tu thấy thế xoay người ra khỏi phòng, chòm râu hoa râm dưới cằm không ngừng run rẩy, hiển nhiên là vô cùng kích động.
Một quầng sáng màu tím êm đềm như làn sóng lộ ra từ ngực Hoàng Vũ, nhấn chìm cả căn phòng trong ánh sáng.
Linh Tu quay đầu nhìn lại ánh tử quang lộ ra từ cửa sổ, trong lòng kinh nghi bất định. Là ai khiến công tử phải dùng Phượng Tử Hoa Quan để bảo vệ? Vì sao Đế tôn muốn công tử nhất định đi ngay trong đêm không được chậm trễ? Lẽ nào Đế tôn đã đoán được đêm nay công tử sẽ có kiếp nạn?
Linh lực dao động kinh động chúng tiên của sứ đoàn, hầu như tất cả đều cùng tụ đến.
"Bảo vệ bốn phía, thay công tử hộ pháp!" Linh Tu trầm giọng hạ lệnh.
Vừa mới nói xong, ánh tử quang trong phòng biến mất, một tiếng kêu đau đớn vang lên.
Linh Tu sững sờ, vọt đi vào.
Hoàng Vũ khóe miệng có một vệt máu, nửa người ngả ra mặt đất, ánh mắt vô hồn không còn thần thái như trước.
Ở ngực hắn có một đóa hoa màu tím chỉ lớn bằng đầu ngón tay, ánh sáng tím như hơi thở lúc tỏ lúc mờ. Tay hắn run rẩy đưa tới nâng nó lên, không nói một lời nào.
"Công tử!" Linh Tu nhìn thấy là Phượng Tử Hoa Quan, nhẹ nhàng thở ra, nhưng lại bị sắc mặt sầu thảm của Hoàng Vũ làm cho sợ hãi.
"Nàng không còn nữa." Hoàng Vũ thì thào.
"Ai? Ai không còn?"
Hoàng Vũ suy sụp đứng dậy, tay cầm Phượng Tử Hoa Quan đập mạnh vào ngực. Ánh sáng tím lóe lên, Phượng Tử Hoa Quan lặng yên biến mất. Hoàng Vũ nhìn Linh Tu nhẹ nhàng mỉm cười: "Tuân theo lệnh chỉ của Đế tôn, khởi hành quay về Đông Cực Địa."
Linh Tu thượng tiên a một tiếng, gặp phải ánh mắt Hoàng Vũ đột ngột trở nên tàn nhẫn như một con sói cô độc. Ông ta rùng mình, quay người đi hạ mệnh lệnh.
"Bắc địa, ta sẽ quay lại." Hoàng Vũ nghiến răng.
Trên tầng mây dày đặc, chúng tiên sứ đoàn Đông Cực vây quanh Hoàng Vũ bay về phía Đông. Bầu trời Bắc địa quang đãng lạ thường, không một gợn mây, đầy sao lóng lánh. Dưới ánh sao, Hoàng Vũ quay đầu nhìn về phía Tiên cung trông như một đóa hoa sương nơi xa kia, chỉ cảm thấy trái tim như bị cắt đi một mảnh. Hắn kích động Phượng Tử Hoa Quan, kết quả lại chỉ có thể thu hút nó trở về.
Một khắc đó, hắn biết, tiểu phàm tiên mà hắn muốn bảo vệ kia đã mất đi rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!