Chương 26: Lời Cầu Xin Của Thiên Hậu

"Còn đây là dị bảo trấn điện của Tiên đình Bắc địa: Giám Thiên Huyễn Kính. Từ khi linh vật của thiên địa này xuất hiện ở Bắc địa, mấy trăm vạn năm nay chỉ mở ra không quá ba lần. Mỗi đời Thiên tôn Thiên hậu, muốn mở ra một lần đều phải chịu tổn hại một nửa thọ nguyên. Vì con gái ta, ta chấp nhận liều mạng giảm đi thọ nguyên, mở ra Huyễn Kính." Thiên hậu Bắc địa trên mặt tản mát một tầng hào quang mẫu tính, ánh mắt kiên nghị.

Oán khí trong lòng Đường Miểu chớp mắt biến mất. Nàng nhớ tới mẹ của mình. Nếu có thể bớt đi một nửa tuổi thọ đổi lấy nàng quay trở về, mẹ nhất định cũng nguyện ý. Đường Miểu càng nghĩ lại càng thấy chua xót, mắt đỏ lên lúng ta lúng túng: "Tôi không phải người không biết phải trái. Thiên hậu không cần liều mình giảm thọ, có chuyện gì nói cho tôi nghe là được."

Thiên hậu Bắc địa mỉm cười: "Đa tạ con, con gái. Ta vẫn muốn con tận mắt nhìn thấy."

Hai tay bà bắt quyết một dấu hiệu phức tạp, cả người bị bao phủ trong một lớp ánh sáng rực rỡ. Đường Miểu chỉ thấy được bàn tay của bà giống như hoa lan đang nở.

Sắc trời ảm đạm, giữa không trung hiện ra một tấm thủy tinh màu lam rất lớn. Xung quanh nó có khắc dấu bùa chú phức tạp, lóng lánh hào quang, giữa tấm thủy tinh dần dần hiện ra hình ảnh.

Ở Thiên Hà, Lung Băng Ngọc và Tây Ngu Hạo đưa tình. Trên Tiên điện Cơ Oánh phẩy tay áo bỏ đi. Bên bờ Thiên Hà binh tướng sẵn sàng. Lung Băng Ngọc cuối cùng bị giáng phàm trần.

Nàng nhìn thấy chính mình từ đỉnh Nga Mi bị té xuống khỏi vách núi, phía dưới xuất hiện một dải cầu vồng bảy sắc. Nàng ở giữa không trung đụng phải một cô gái. Nàng bị cô ta va chạm, xô lên cầu Độ Tiên, còn thân ảnh cô gái kia thì giống như tấm kính thủy tinh vỡ vụn, tản ra. Có hai đạo ánh sáng màu xanh bay vọt tới nhập vào thân thể nàng.

Có thể ở Tiên giới xem phim, mà lại là một bộ ngôn tình hoành tráng, Đường Miểu thực sự không thốt nổi lời nào.

"Lung Băng Ngọc đem một phách của nàng ta cùng với toàn bộ linh lực đưa vào thân thể ngươi." Thiên hậu ngạc nhiên nói.

Thì ra linh lực nàng không biết tại sao mà có là đến từ Lung Băng Ngọc. Một phách là cái gì? Trong đầu nàng đột nhiên xuất hiện gương mặt Tây Ngu Hạo, bóng dáng chợt lóe chợt tắt giống như lưỡi dao, trong lòng Đường Miểu lành lạnh. Tựa như ăn phải trái mận chua ê răng, hít vào thấy chua xót ứa nước mắt. Nàng nắm chặt tay, một giọt lệ lách tách rơi xuống mặt sàn đá bóng loáng.

Nàng khó hiểu lau đi nước mắt trên mặt. Có liên quan gì tới nàng đâu chứ! Tại sao nàng lại thấy đau lòng vì một người đàn ông không quen biết? Nhưng mà cảm giác chua xót trong ngực đó còn chưa hoàn toàn biến mất. Trong đầu dường như có một thanh âm yếu ớt không ngừng nói với nàng, hắn thật đáng thương.

Hình ảnh trên Huyễn kính biến đổi, tái hiện lại sự việc xảy ra trên Vân đài hôm nay.

Đường Miểu rốt cuộc hiểu được ngọn nguồn.

Huyễn kính thủy tinh màu lam dần biến mất, trong cung điện lại trở lại sáng rực như trước.

Thiên hậu giơ ngón tay nhẹ nhàng điểm ở giữa trán Đường Miểu, linh lực tìm kiếm thức hải của nàng, nhíu mày thầm suy nghĩ một lát, nói: "Kỳ lạ, linh lực vẫn còn đó, nhưng một phách kia đã tan."

Vừa đến Tiên giới trong thân thể lại có một hồn ma, Đường Miểu rùng mình một cái.

Thiên hậu thu tay lại, thở ra một hơi, mỏi mệt nói: "Ngươi và Lung Băng Ngọc cùng lúc phi tiên, cho nên Tây Ngu Hạo mới đến Bắc địa tìm ngươi. Không ngờ ngươi lại cho hắn một kinh hỉ lớn. Ngự Thủy Chi Linh của ngươi khiến hắn thấy được bóng dáng Lung Băng Ngọc. Từ trước hắn vì Lung Băng Ngọc mà không chịu cưới Oánh Nhi. Hôm nay Oánh Nhi thi triển Ngự Thủy Phi Hoa của Lung Băng Ngọc khiến hắn thất lễ một lần nữa.

Ta thực sự không muốn để Oánh Nhi lại gả cho hắn."

"Nếu bà đã nhận ra Tây Ngu Hạo đối với công chúa vô tình, tại sao không ngăn cản nàng?" Đường Miểu cười khổ chỉ vào mũi mình nói, "Công chúa tội gì phải đi làm thế thân ột người khác? Dùng cách như vậy có thể có được tình yêu thật sự sao?"

Thiên hậu buồn bã: "Nó và Lung Băng Ngọc cùng học Linh Lực Ngự Thủy, là bạn tốt của nhau. Lung Băng Ngọc ban đầu ở Thiên Hà trêu chọc Tây Ngu Hạo có lẽ vì hiếu kỳ vị hôn phu tương lai của Oánh Nhi. Kết quả lại vứt bỏ tình đồng môn tỷ muội, cướp đi trái tim Tây Ngu Hạo. Oánh Nhi trong lòng có hận, đây cũng là thiên kiếp của nó. Ta và Thiên tôn dù chấp chưởng tiên cảnh một cõi nhưng cũng không thể hóa giải. Oánh Nhi đã quyết tâm theo hắn về Tây địa, chúng ta chỉ có thể thành toàn.

Cho nên, xin hãy tha thứ cho nó."

Nàng có chút hiểu được về quyết định của Cơ Oánh. Bạn tốt nhất lại cướp đi vị hôn phu của mình, trước mặt chúng tiên làm nàng mất mặt, vậy nên không nuốt nổi cơn giận.

Trong đầu lại có một giọng nói yếu ớt nhắc nhở nàng, Tây Ngu Hạo càng đáng thương. Hắn vốn dĩ không biết quan hệ giữa công chúa và Lung Băng Ngọc, hắn chỉ đơn thuần yêu phải Lung Băng Ngọc mà thôi.

Đường Miểu thầm than. Chờ đến khi Cơ Oánh đoạt được trái tim Tây Ngu Hạo, hắn lại càng thương tâm. Cơ Oánh nhất định sẽ thẳng tay vứt bỏ Tây Ngu Hạo, khiến Lung Băng Ngọc đã chết lại tức chết thêm một lần nữa.

Đường Miểu thốt ra: "Nếu Thiên hậu đã chịu giảm đi một nửa thọ nguyên cũng muốn để tôi thấy được tình hình lúc ấy, tại sao không để nàng xem Giám Thiên Huyễn Kính mà biết được kết quả?"

Ma kính có trong tay, không lợi dụng chẳng phải là đồ ngốc?!

Thiên hậu than nhẹ: "Nếu không phải đại sự đến mức lật đổ Tiên giới, không có Thiên tôn Thiên hậu nào lại chịu thiệt giảm đi một nửa thọ nguyên mở Giám Thiên Huyễn kính ra xem."

Đường Miểu im lặng. Người ta thà rằng ít sống đi một nửa cũng muốn để mình biết được chân tướng, vậy thì mình phải trả cái giá gì đây?

"Ngươi đã biết rõ chuyện này, cũng rõ tình cảnh của mình." Thiên hậu nhìn nàng, ánh mắt pha lẫn chút áy náy.

Cơ Oánh biến thân thành mình, cũng biết thuật Ngự Thủy. Mình đương nhiên nên biến mất. Đường Miểu run rẩy, lắp bắp: "Mấy người nếu.. nếu giết tôi.. Vạn nhất công chúa bị Tây Ngu Hạo phát hiện.. Tôi.. Linh lực của tôi là của Lung Băng Ngọc.."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!