Hoàng Vũ ánh mắt sáng quắc nhìn Đường Miểu. Từ khi nàng bay ra khỏi Băng Hồ ngự thủy phi hoa đến giờ, ánh mắt nàng khi lướt qua mặt hắn đều là xa lạ. Nàng thật sự là cô ngốc kêu la sợ hãi vì hắn mà tiêu hao hết linh lực? Nàng thật sự là tiểu phàm tiên rõ ràng sợ muốn chết nhưng lại chịu vì hắn mà đáp mây bay xuống Hoang Nguyên giết rắn sừng cát? Ngón tay Hoàng Vũ chạm vào máu âm ấm trong lòng bàn tay, kích động phong ấn.
Cảm giác cực nóng không gì sánh được thiêu đốt trong ngực Đường Miểu, cháy rực khiến nàng khó chịu vô cùng. Nàng muốn thoát khỏi nó, nhưng lại không thể động đậy.
Lúc này, công chúa Cơ Oánh vẫn an tọa như một pho tượng gỗ trên Vân đài thân thể khẽ run rẩy, khăn che mặt cũng sột soạt lay động, tấm áo bào rộng màu lam trên Vân đài như mặt hồ gợn lên vì gió thổi, khẽ rung lên.
Ngọn lửa trong lồng ngực đột nhiên càng cháy mạnh, thiêu đốt những xiềng xích trói buộc nàng thành tro bụi. Tiếng rên rỉ nhỏ như muỗi kêu trào ra từ yết hầu Đường Miểu. Đêm tối bịt kín hai mắt nàng, tĩnh lặng bao phủ đôi tai nàng trong phút chốc bị vạch trần. Ánh nắng trời sáng rực chiếu thẳng xuống mặt nàng, trước mắt nàng, non nước như tranh, Vân đài tráng lệ náo nhiệt. Các loại âm thanh từ khắp xung quanh như thủy triều cuồn cuộn ập thẳng vào tai nàng.
Nàng đang ở đâu vậy? Đường Miểu đột nhiên nhìn thấy một cô gái đứng phía trước, ngạc nhiên trợn to mắt. Tại sao mặt mũi cô ta giống hệt nàng như vậy?
Nàng quay đầu, lại sợ hãi đến muốn nhảy dựng. Bên cạnh nàng là một người đàn ông trung niên đầu đội mũ miện, phục sức vô cùng xa hoa rực rỡ.
Lúc này ánh mắt Thiên Tôn Bắc Địa cũng dừng lại trên người nàng. Không để Đường Miểu kịp phản ứng, ngón tay Thiên tôn bắn ra một luồng linh lực, chớp mắt đã khiến Đường Miểu toàn thân cứng ngắc.
Nàng mở miệng, ngoài tiếng hít thở, không thể phát ra một âm thanh nào. Đường Miểu quýnh đến đầu đầy mồ hôi, ánh mắt lộ ra ngoài khăn che mặt hoảng sợ đảo loạn. Đúng lúc này nàng nhìn thấy Hoàng Vũ.
Hắn ở cách nàng không quá hai trượng. Hắn mặc áo bào dài thêu đầy các loại hoa văn phức tạp. Trang phục màu xanh biếc tôn lên đôi mắt màu lục thần bí như ngọc mắt mèo. Gương mặt gầy mảnh khảnh vẫn xinh đẹp mê người như vậy. Dải lụa dài của ngọc quan buộc dưới cằm, càng thêm phần anh khí thanh quý.
Đường Miểu nước mắt tràn mi. Mộ Ly không lừa nàng, Hoàng Vũ thực sự không sao! Hoàng Vũ thực sự không cô độc đứng lặng ở Đông Hoang cả mười năm. Ánh mắt mọi người đều nhìn chăm chú vào Thái tử Tây Địa và tiểu phàm tiên ngự thủy phi hoa ở trên Vân đài kia. Đường Miểu chỉ ngóng nhìn Hoàng Vũ, trong mắt nàng chỉ có một người là hắn. Bỏ qua Mộ Ly tinh quân có ánh mắt gian tà, Hoàng Vũ là người duy nhất nàng biết và tin cậy.
Nếu như anh ấy có thể quay đầu lại thì tốt bao nhiêu? Anh ấy nhìn chằm chằm vào cô gái trên Vân đài giống hệt mình kia, anh ấy coi cô gái đó là mình sao?
Đôi mắt xanh thăm thẳm mênh mông như trời biển kia cũng từng nhìn nàng chăm chú như vậy. Khi anh ấy nhìn nàng, sẽ hơi nhíu mày, xinh đẹp khiến người ta ngừng thở như vậy sao?
"Hoàng Vũ! Tôi ở đây!" Đường Miểu câm lặng hét lên. Nếu ánh mắt nàng giống đao kiếm thì nhất định đã đâm thủng người Hoàng Vũ. Mồ hôi toát ra dính dấp ở ngực, gió thổi qua, cảm giác lành lạnh xuyên thấu tâm can khiến Đường Miểu hoảng sợ. Bọn họ không ình cử động, không ình nói, bọn họ muốn mình thế nào đây?
Đôi mày Hoàng Vũ khẽ nhíu lại. Lòng bàn tay đau đớn, tim hắn lại càng đau hơn. Hắn nắm chặt tay, khiếp sợ gần như muốn nhảy dựng. Hắn dùng máu kích động phong ấn Phượng Tử Hoa Quan trong ngực Đường Miểu, nhưng nàng lại không có một chút phản ứng nào?
Cái đêm đầy sao ấy, hắn trịnh trọng đặt một nửa tinh hoa của sinh mệnh phong ấn tại trái tim nàng. Nụ hôn thành kính vô cùng của hắn… Nàng không phải Đường Miểu.
Bên tai truyền đến thanh âm pha lẫn sợ hãi của nàng: "Ta vừa mới nói gì? Ta.. ta chỉ là một tiểu tiên mới lên tiên giới. Ta không biết ngài." Hô hấp của Hoàng Vũ nhất thời lại trở nên dồn dập. Chẳng lẽ khi nhìn thấy Tây Ngu Hạo, tàn dư của linh phách trong thức hải lại mạnh mẽ đến độ có thể thao túng thần trí của nàng?
Hắn dùng sức đâm mạnh lòng bàn tay, đầu ngón tay dính máu, lại kích động phong ấn.
Đường Miểu chỉ cảm thấy ngọn lửa sắp tắt trong ngực như được tiếp thêm cả thùng dầu. Lực kích động mạnh mẽ tràn ra trong ngực đối kháng với xiềng xích trói buộc nàng, khiến thân thể lại bắt đầu run rẩy.
Một bàn tay ấn chặt vai nàng. Hết thảy sức lực của Đường Miểu liền biến mất. Nàng vô lực ngã về phía sau, thân thể lọt vào cái ôm của Thiên hậu. Bà ta ôm nàng, ống tay áo rộng thùng thình che khuất ánh mắt Đường Miểu, dùng ngữ khí phẫn nộ của một người mẹ nói: "Oánh Nhi, không đáng vì một người nam nhân không thương con mà đau lòng. Mẫu hậu sẽ đưa con rời khỏi nơi này!"
Bà ta nâng Đường Miểu dậy, để đầu nàng vô lực dựa vào vai mình, giữ chặt thắt lưng nàng hung dữ trừng mắt Tây Ngu Hạo một cái, rồi lui ra khỏi Vân đài.
"Hoàng Vũ, cứu tôi!" Đường Miểu bị động để Thiên hậu mang đi. Nàng bất lực nhắm mắt lại, nước mắt tuôn rơi.
Thiên hậu phẫn nộ rời đi kinh động chúng tiên.
Tây Ngu Hạo u ám nghiêm mặt, gương mặt anh tuấn lộ ra vẻ quyết tuyệt. Hắn đứng bên cạnh Đường Miểu kia, lệ khí trên người tản ra.
Sứ thần Tây Địa là Huyền Quyết thượng tiên kêu khổ không thôi, chẳng lẽ Thái tử điện hạ đã đắc tội công chúa, còn muốn vì tiểu phàm tiên này mà ra tay ở tiên đình Bắc Địa hay sao? Nếu thật sự như vậy, cho dù hắn muốn giúp đỡ Thái tử điện hạ cũng đánh không lại nhiều thần tiên Bắc Địa đến thế! Huyền Quyết thượng tiên thật muốn đâm đầu nhảy xuống Băng Hồ quách cho xong.
Mộ Ly cười lạnh: "Xem ra Thái tử điện hạ không phải thành tâm cầu cưới Hoàng tỷ của ta!"
Tây Ngu Hạo nhìn quanh bốn phía, thấy các thần tiên Bắc Địa ánh mắt tràn ngập địch ý, trong lòng ảm đạm, lại không lùi nửa bước, cao giọng nói: "Vì tình trói buộc, biết phải làm sao. Xin Thiên tôn khai ân, cho phép Hạo đưa nàng đi."
Thiên tôn Bắc Địa trầm mặc một lúc, mới nhẹ giọng nói: "Lúc đầu Tây Địa và Bắc Địa nghị thân, Bản tôn đã chính miệng đáp ứng Lung Băng Ngọc phi tiên thành công sẽ cho theo công chúa cùng gả đến Tây Địa. Nhưng mà Thái tử, hôm nay Bản tôn đã thấy rõ, trong lòng ngươi không có Oánh Nhi. Đã không có lòng muốn cưới, việc nghị thân như vậy xóa bỏ. Lung Băng Ngọc dù phi tiên không thành, nhưng để tránh hai bên lại xảy ra chuyện gì tranh chấp, Bản tôn đồng ý cho ngươi mang tiểu phàm tiên này đi.
Có điều tuy nàng chỉ là một tiểu phàm tiên, cũng là thần tiên của Bắc Địa ta, là con dân của Bản tôn. Mong Hạo thái tử trân trọng thương tiếc."
Ông ta nói xong, mặt Tây Ngu Hạo cũng lộ ra vẻ mừng rỡ khôn xiết: "Đa tạ Thiên tôn thành toàn. Tây Ngu Hạo cô phụ công chúa, ngày khác công chúa có sai bảo gì, Hạo tuyệt đối không chối từ!"
Thiên tôn Bắc Địa thở dài một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi. Các thần tiên Bắc địa trên Vân đài đều buồn bực vô cùng, thấy Thiên tôn rời khỏi, cũng mang theo tin bát quái mới nhất tản đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!