Không trung ngoài tiên cung, Bát Bát và A Độ đứng trên đám mây nhìn theo Mộ Ly bay đi.
A Độ nghi hoặc nói: "Mộ Ly tinh quân một mình vào tiên cung, tiên thị cũng không người nào theo vào. Hắn giấu nàng ở đâu được nhỉ?"
"Nếu như không phải mùi của con bé kia cùng biến mất với hắn, ta cũng sẽ nghĩ rằng hắn đi vào một mình! Ta tuyệt đối không ngửi sai! Chắc chắn là bị hắn giấu trong áo choàng mang vào. Hắn thật là gian xảo!" Bát Bát nhe răng chửi rủa.
A Độ do dự nói: "Hay là ngươi đi bẩm báo Điện hạ, còn ta sẽ biến thân vào tiên cung điều tra. Với thuật dịch dung và tiên phú giả giọng của ta, hẳn là không có vấn đề gì lớn."
"Không được! Nơi này dù sao cũng là tiên cung Bắc địa, canh phòng nghiêm ngặt. Vạn nhất bị phát hiện, chưa nói mất thể diện của Điện hạ, Điện hạ lại càng không dễ bảo vệ ngươi. Ta thấy vẫn là canh giữ ngoài tiên cung, chỉ cần hắn không đưa người đi, hết thảy chờ Điện hạ đến rồi nói tiếp." Bát Bát lo lắng nói.
Hai người đang chần chừ thì Hồ Hồ đạp mây bay đến. Bát Bát vỗ tay cười nói: "Được rồi, hiện giờ chúng ta có ba người. Mỗi người canh một hướng. Để cửa chính đó không cần giữ, dám đi cửa chính sẽ đụng ngay sứ đoàn. Điện hạ bọn họ cũng sắp tới rồi."
Ba người tính toán xong, nhanh chóng bay đi.
Cực Bắc cửu cực thiên có tòa Ngọc Tiêu sơn. Núi giống như đóa hoa sen, từng cánh gối lên nhau trùng điệp. Thành Ngân Sương ở giữa núi, cung điện nhà lầu liên miên kéo dài, gập ghềnh thấp thoáng ẩn giữa mây núi. Thỉnh thoảng lại có thác nước im ắng như mây trôi đổ xuống, hạc tiên thụy điểu nhẹ nhàng vờn bay. (thụy điểu: các loài chim mang tốt lành, may mắn như loan, phượng..)
Chính giữa Ngọc Tiêu sơn nhô lên một đỉnh trắng toát như ngọc. Cung điện bằng ngọc thạch bóng loáng tọa trên đỉnh núi, hào quang lóng lánh, tiên cung Bắc địa giống như một đóa hoa sương trắng muốt nở rộ trên bầu trời cửu cực Bắc địa.
Khi mặt trời mọc cũng là lúc sương mù ở Ngọc Tiêu sơn dày nhất. Ánh mặt trời đẩy nhanh sự bay hơi, tạo thành vạn đạo hào quang.
Tiên đình Bắc địa, các thượng tiên đạp mây tụ lại, hạ xuống ngoài tiên cung, đi bộ đến trước Vân đài.
Vân đài ở bên cạnh hồ băng phía sườn Tây tiên cung, sớm đã được dùng nước sạch quét dọn sạch sẽ, các loại kỳ hoa rập rờn nở rộ. Các tiên thị kết thành đội bưng rượu ngon tiên quả qua lại như thoi đưa, tiếng cười của các thiếu nữ phảng phất như vụn băng rơi vào suối nước mùa xuân, lanh lảnh giòn tan.
Hồ nước màu lam phẳng lặng như gương. Gió thổi qua, giống như một mỹ nhân biếng nhác khẽ nhíu cặp mày ngài. Hơn nửa Vân đài nhô ra mặt hồ, trải rộng khắp tầm mắt.
Đến trưa, chúng tiên đã theo thứ tự ngồi vào chỗ của mình.
Tiếng kẻng gõ vang, tiếng chuông khánh khoan thai thong thả. Thiên tôn Thiên hậu Bắc địa cùng với công chúa giá lâm.
Bên dưới chủ vị, ngồi đầu phía tay trái là Tây Ngu Hạo, vị trí sau là Lưu Nguyệt thượng tiên của Bắc địa theo tiếp đãi. Vị trí đầu phía bên phải là Hoàng Vũ, có Mộ Ly tiếp đãi.
Buổi tiệc bắt đầu, tiếng nhạc vang lên, cửu thiên tiên nữ tung bay nhảy múa.
Mộ Ly uống rượu, ánh mắt lại chỉ đảo quang Tây Ngu Hạo và Hoàng Vũ. Bên tai truyền đến tiếng Hoàng Vũ nói nhỏ: "Lấm lấm lét lét! Hôm nay chẳng lẽ ngươi muốn trước mặt đông người gây khó dễ cho Tây Ngu Hạo?"
"Ngươi xúi giục ta đấu với hắn, để ngươi ngồi đó xem kịch vui? Bản quân không rảnh nghe lời!" Mộ Ly mặt mày tươi tỉnh.
Hoàng Vũ than nhẹ: "Ta chỉ muốn dự tiệc xong rồi quay lại Đông Cực. Cũng chẳng phải Đông Cực gả công chúa, có liên quan gì đến ta chứ?"
Mộ Ly quay đầu, nhìn Hoàng Vũ cười khẽ: "Nghe nói công chúa của Đế tôn Đông Cực từ nhỏ đã yêu mến ngươi. Hoàng Vũ, không phải là trong lòng ngươi còn nhớ tới tiểu phàm tiên kia chứ?"
Hoàng Vũ mỉm cười nói: "Nàng mới tới tiên giới, có ân với ta, lại là thần tiên Bắc địa nên mới nhờ ngươi chiếu cố. Ngươi cho rằng nàng ta có mị lực lớn như vậy đối với ta sao?"
"Không có là tốt rồi. Hôm nay có một trò hay, chỉ mong ngươi đừng xem rồi mê muội mà nhào vào." Mộ Ly đáy mắt lướt qua chút hưng phấn. Thấy điệu múa đã ngừng lại, liền chắp tay cao giọng nói: "Thiên tôn, thịnh yến hôm nay, một là chào đón Thái tử điện hạ Tây Địa tới Bắc làm khách, hai là chúc mừng Cung chủ Trọng Vũ cung của Đông Cực tu luyện thành công. Mộ Ly bất tài, cũng muốn bày một tiết mục góp vui.
Mong Thiên tôn cho phép!"
Chúng tiên trên Vân đài châu đầu ghé tai, thấp giọng xì xào, không biết tiểu ma quân muốn làm cái gì.
Thiên tôn Bắc địa phất ống tay áo: "Được!"
Mộ Ly vỗ vỗ bàn tay. Tiên nhạc lại vang lên, chỉ thấy trong hồ bay ra một tiên nữ. Nàng mặc váy sa trắng như tuyết, đeo khăn che mặt, thân hình xoay vòng bay ra khỏi mặt nước, càng lúc càng nhanh. Làn váy như hoa tầng tầng lớp lớp nở rộ trong không trung. Một tiếng hô vang lảnh lót yêu kiều: "Lên!"
Tay áo rộng mở trải ra, trong tay nàng lụa bạch như linh xà cuốn dậy lên những đóa hoa nước màu lam, dày đặc hướng về phía Vân đài.
Hoa từ trên bầu trời chậm rãi rơi xuống. Những đóa hoa nước kia ngưng đọng không tan, không bao lâu trên Vân đài màu trắng đã trải một lớp hoa màu lam nhạt. Đóa hoa dưới ánh mặt trời tỏa ra hào quang ngũ sắc lấp lánh.
Nàng bay lên từ mặt nước, hai chân trắng như tuyết lả lướt bước trên những đóa hoa, mỗi tay nâng một đóa hoa nước màu lam nhạt lớn bằng miệng bát. Trong mỗi đóa hoa nước là một con cá nhỏ màu vàng tung tăng bơi lội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!