"Tỉnh rồi?"
Người nói chuyện nâng cao âm cuối. Đường Miểu còn chưa mở mắt liền cảm thấy cái người đang hỏi mình nhất định đang nhướn mày. Người này là ai? Nàng không mở mắt ra ngay.
Người đàn ông đang truy vấn nàng, giọng nói thật sự ngang ngược băng lãnh. Ngữ khí của hắn ta giống như chó săn trong nhà địa chủ Lưu Văn Ihái, hùng hồn đúng lý nói với nông dân đến nộp tiền thuê đất, lão gia nhà ta chính là vay đấu nhỏ phải trả bằng đấu lớn đấy!
(*Lưu Văn Thái: đại địa chủ độc ác tiêu biểu điển hình của Trung Quốc, bị xử trong cách mạng văn hóa. Nói chung nói đến ông này thì cứ coi như Bá Kiến của Việt Nam ấy.)
Hoàng Vũ không giống thế này. Anh ta cho dù có khó chịu, trong đôi mắt màu xanh vẫn ôn nhu như nước.
Người đang nói này là ai?
Con mắt dưới lớp da mí mỏng manh hơi động động, chỉ có điều không chịu mở ra. Mộ Ly giơ cây quạt nhỏ trong tay phẩy phẩy trên mặt Đường Miểu, chậm rãi nói: "Ma ốm, tỉnh còn giả vờ ngủ cái gì? Nếu để bản quân muốn tính toán, cẩn thận bản quân đem ngươi đi bán!"
Mắt Đường Miểu vụt mở, tận sức dùng ánh mắt ngây thơ vô tội nhất sợ hãi nhìn qua: "
"Anh là ai?"
"Ha ha!" Mộ Ly mặt mày rạng rỡ, đưa tay kéo kéo hai má nàng nói: "Tiểu phàm tiên, ta là chủ nhân của ngươi!"
Chủ nhân? Mặt Đường Miểu nhất thời đầy hắc tuyến: "Anh nói cái gì vậy!"
Cây quạt nhỏ trong tay Mộ Ly phe phẩy, hắn ghé sát vào Đường Miểu cười xấu xa: "Hoàng Vũ bán ngươi cho ta."
"Nói bậy!" Đường Miểu theo bản năng giơ tay một cái đẩy mặt Mộ Ly ra, lại ngồi dậy nhìn bốn phía.
Ngoài cửa sổ núi xanh liên miên nhấp nhô, thác nước trắng xóa, cây cối dây leo treo ngược trên vách đá. Giữa những đỉnh núi, mây trắng bắc cầu, thỉnh thoảng lại có mấy cánh tiên hạc trắng thấp thoáng bay lượn.
Đường Miểu quên cả đau đớn âm ỉ trong ngực, trở mình đứng dậy, thò đầu ra ngoài cửa sổ.
Bạch long mã đôi cánh trắng như tuyết đang ra sức vỗ, gió mạnh khiến tiếng kêu kinh ngạc của Đường Miểu nghẹn lại trong họng. Ngựa có cánh! Lại còn bay trên trời! Hai tay nàng lỏng ra không dám lại ló đầu nhìn ra ngoài nữa, thuận đà ngồi xuống trước cửa sổ xe ngựa, vẻ mặt cảnh giác nhìn Mộ Ly.
"Ngươi không tin?"
Nàng đương nhiên không tin. Đường Miểu sờ cổ tay áo, trong túi ở dưới lớp vải nguyên linh rắn sừng cát màu trắng vẫn còn đó, nhắc nhở nàng Hoàng Vũ vẫn là một thân cây trên đỉnh núi đá ở Đông Hoang, nguyên khí bị hao tổn, tám năm mười năm cũng không thể biến thành hình người. Mà trước mắt người đàn ông tà mị cà lơ phất phơ này vừa nhìn liền thấy không phải người có thể trông cậy được. Anh ta có lẽ cùng phe với người đàn ông đã đánh nàng chăng?
Đánh nàng bị thương, sau đó nhân dịp nàng hôn mê đem nàng rời khỏi Đông Hoang?
Nếu có thể mang nàng đi, thì nhất định sẽ không thả cho nàng quay lại. Nàng dường như nhìn thấy cảnh Hoàng Vũ lo lắng đứng lặng ở trong sơn cốc đợi nàng về. Nàng đi rồi, anh ta một người ở trong sơn cốc sẽ cô đơn đến thế nào?! Trái tim Đường Miểu run rẩy, vừa đau vừa chua xót. Tám năm mười năm, nàng tuyệt đối sẽ không để Hoàng Vũ một mình ở lại trong sơn cốc trên núi.
Nàng nhất định phải tìm được cách trốn trở về.
"Anh là ai?" Đường Miểu hỏi lại lần nữa.
Mộ Ly cười ha ha: "Bản quân là thành chủ thành Lưu Quang, Mộ Ly Tinh Quân, chủ nhân của ngươi."
Được rồi, coi như nàng là tù binh của bọn họ cũng được. Đường Miểu quyết định trước bỏ qua vấn đề thân phận: "Anh muốn mang tôi đi đâu?"
Mộ Ly lười biếng phe phẩy cây quạt nhỏ, chậm rãi nói: "Đầu tiên đến thành Ngân Sương dự tiệc chiêu đãi của Thiên Tôn. Nói rõ trước với ngươi, Tây Ngu Hạo cũng sẽ đến thành Ngân Sương dự tiệc, tốt nhất ngươi ẩn náu cho kỹ. Nếu bị hắn phát hiện mang ngươi đi, bản quân không chịu trách nhiệm."
Đường Miểu tò mò hỏi: "Tây Ngu Hạo là ai?"
Mộ Ly không kiên nhẫn nói: "Chính là kẻ đã đánh ngươi bị thương."
"Mấy người không phải cùng phe sao? Anh ta đánh tôi hôn mê, anh lại muốn tôi trốn kỹ đừng để anh ta tìm được. Do chia chác không đều sao?" Đường Miểu nói xong phi phi mấy tiếng, bĩu môi nghĩ, miệng quạ đen, mình có phải là loại trộm cướp đâu?!
Mộ Ly sắc mặt lạnh lẽo, hừ một tiếng: "Ai cùng phe với hắn? Không trêu chọc ngươi nữa. Là tiểu tử Hoàng Vũ kia nhờ ta chiếu cố ngươi, nói là trả ơn ngươi dẫn nước. Tây Ngu Hạo muốn bắt ngươi, bản quân chẳng qua muốn đối nghịch với hắn mà thôi."
Hoàng Vũ nhờ gã này chiếu cố mình? Lúc ấy người cứu nàng khỏi tay Tây Ngu Hạo kia là Mộ Ly Tinh Quân? Hoàng Vũ tại sao lại muốn nàng rời khỏi? Chẳng lẽ anh ta phải làm cây tám năm mười năm ở Đông Hoang, không muốn mình ở đó cùng anh ta nữa sao? Đường Miểu đột nhiên nghĩ, có lẽ hơn phân nửa là để mình né tránh Tây Ngu Hạo kia. Nhưng mình đi rồi, Tây Ngu Hạo liệu có thể tìm Hoàng Vũ gây phiền phức? Đường Miểu càng nghĩ càng sốt ruột.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!