Chương 21: Rời Khỏi Đông Hoang

Tây Ngu Hạo hận Hoàng Vũ đến nghiến răng, vận dụng linh lực truyền âm xuống núi đá. Chỉ trong chớp mắt, mười hai hầu cận từ núi đá bay tới, Tây Ngu Hạo lạnh lùng nói: "Có tìm được gì không?"

Hồ Hồ nhếch miệng cười ngây ngô, tay trái cầm quần đùi jean mà Đường Miểu thay ra, tay phải cầm đôi giày thể thao của Đường Miểu.

Hoàng Vũ trong lòng thầm kêu không tốt, nhưng lập tức cười ung dung. Thiên thời địa lợi nhân hòa, Tây Ngu Hạo không có chút ưu thế gì đáng nói, tin rằng đám thần tiên Bắc Địa sẽ rất thích thú thừa dịp loạn mà đánh hôi Tây Ngu Hạo.

Chẳng lẽ hắn thật sự không biết nàng ở đâu? Tây Ngu Hạo xem Hoàng Vũ trấn định tự nhiên, cảm thấy nghi hoặc. Hắn quyết đoán ra lệnh: "Bát Bát, tìm nàng."

"Dạ, Điện hạ!" Bát Bát đáp vang dội. Linh lực dao động, biến trở lại nguyên hình. Giữa đám mây xuất hiện một con chó trông rất đáng yêu dài chưa đến một thước, toàn thân trắng như tuyết, có đôi mắt màu băng lam. Thân thể nhỏ béo tròn lao vút đi, bốn chân nhỏ đứng trên đám mây trắng như bông, hóa thành một đường màu trắng.

Bát Bát bay quanh núi đá một vòng xong, lại nhìn vào đám tán tiên đang náo nhiệt, cái mũi nhỏ xinh xắn không ngừng động đậy, lập tức lao vút về phía một đoàn người ngựa gần đó.

Đa Đa hai mắt sáng rực reo lên: "Điện hạ, Bát Bát ngửi thấy rồi."

Tây Ngu Hạo xoay người khiêu khích liếc mắt nhìn Hoàng Vũ một cái, nháy mắt liền bay đi.

Lưu Nguyệt thượng tiên và Huyền Quyết thượng tiên theo sát ngay sau, thầm mắng kẻ nào không có mắt dám giấu người của Tây Ngu Hạo. Đợi hai người bay đến gần đội ngũ kia, liền đồng thời chuyển sang trạng thái đau răng, hít không khí lạnh.

Đoàn xe hoa lệ lộng lẫy của Mộ Ly tinh quân đang rời khỏi. Thật khó có được hôm nay tiểu ma quân này không gây chuyện, hiện giờ xong rồi, Tây Ngu Hạo tự mình đưa đến cửa.

Sứ đoàn Đông Cực nghỉ ngơi xem náo nhiệt, đội ngũ sứ đoàn Tây Địa cũng không rối loạn. Các thần tiên sứ đoàn hai bên đều ngồi dưới tán lông chờ sự tình phát triển.

Đa Đa nhìn chằm chằm Hoàng Vũ, nàng ta không tin, Bát Bát đã ngửi thấy mùi con bé kia, Hoàng Vũ lại không có phản ứng gì. Nàng ta đong đưa cái eo rắn nhỏ chuyển qua bên cạnh Hoàng Vũ, cười thăm dò: "Không biết Điện hạ nhà ta tìm được tiểu phàm tiên kia, Vũ công tử còn nói không quen với nàng ta hay không?"

Hoàng Vũ cũng không nhìn về phía đoàn người của Mộ Ly, hắn bưng chén lưu ly nhã nhặn nhấp một ngụm rượu, cười nói: "Rượu quỳnh hoa Bắc Địa đúng là danh bất hư truyền, đã năm năm rồi không được uống, hương vị thật khó mà quên được."

Đa Đa thật bội phục sự trấn định của hắn, con ngươi xanh biếc đảo vòng, nhắc bầu rượu lên cười: "Tiểu tiên thay công tử châm rượu. Xin thỉnh giáo công tử, đóa hoa màu tím hồng kia là pháp bảo gì vậy? Đến mức có thể ngay lập tức phá hủy dây thừng bạc của Đa Đa. Pháp bảo lợi hại như thế mà công tử cũng không tiếc đưa cho tiểu phàm tiên kia, công tử thích nàng?"

Câu hỏi trắng trợn của nàng ta suýt chút nữa khiến Hoàng Vũ sặc rượu. Lục mâu lấp lóe, tay hắn đột ngột túm chặt thắt lưng Đa Đa nói: "Nghe nói bộ tộc Thần Xà tu luyện đến cấp thượng tiên thì sẽ mọc ra một đôi cánh lông vũ?"

Đa Đa muốn bứt ra, thắt lưng lại bị tay Hoàng Vũ túm chặt không thể nhúc nhích, giờ này thầm hận chính mình eo quá mảnh mai, liền làm bộ thẹn thùng quyến rũ đưa đẩy tay Hoàng Vũ: "Đa Đa chỉ là một tiểu tiên bát phẩm, không biết ba trăm năm sau có thể tu luyện đến bậc thượng tiên cao nhất không nữa. Nếu có thể được Vũ công tử chỉ điểm, Đa Đa vô cùng cảm kích."

Hoàng Vũ mỉm cười nói: "Chỉ điểm sao?…" Tay hắn đột ngột dùng sức bóp một cái, Đa Đa đau đến mức mặt trắng bệch, hít một hơi không được suýt chút nữa thì ngất đi.

"Bình thường bản thân mỗi người phải dựa vào lửa hận trong lòng mới cố gắng vượt qua khó khăn đạt được điều mình muốn, chứ không phải đong đưa cái eo. Tin rằng ngươi hiện giờ đang nghẹn lửa muốn tu luyện thành cánh tìm ta báo thù." Hoàng Vũ thả lỏng tay ra.

"Ngươi chờ đó, ta nhất định tu luyện ra cánh!" Đa Đa ôm thắt lưng thở dốc, hung tợn trừng mắt nhìn hắn.

Hoàng Vũ trong mắt lộ ra ôn nhu, hơi quay đầu nói: "Cánh gà với cánh thần xà nướng lên có lẽ hương vị không khác nhiều lắm, đừng để ta chờ lâu nhé!"

Đa Đa sống lưng lạnh toát, nhịn không được âm thầm nguyền rủa nam nhân độc ác này sớm có ngày bị hồn phi phách tán nguyên thần tịch diệt.

Hoàng Vũ nhìn nàng ta, mỉm cười, bưng chén ngọc lưu ly quay người, nhìn đoàn xe của Mộ Ly thản nhiên nói: "Một người là cháu ruột của Thiên tôn Bắc Địa, một người lại là con rể tương lai. Ta vẫn muốn biết, là Toan nghê vương khí của Tây Địa lợi hại, hay là Di tinh đấu khí của Bắc Địa bá đạo. Hôm nay rốt cuộc có thể thấy được."

Điện hạ cùng Mộ Ly tinh quân ác chiến, Đông Cực ngồi yên ổn làm ngư ông đắc lợi sao? Thần tiên vùng Đông Cực tu luyện ra sao mỗi người lại càng vô tình hơn, mỗi người lại càng ác độc hơn như vậy chứ? (bà này bà làm như bà hiền lành tốt bụng lắm í, ác kém ai mà mắng người ta thế?!! :| ) Đa Đa nghe tiếng cười khẽ của Hoàng Vũ mà nổi da gà, rùng mình, hóa thành một đường sáng màu bạc bay về phía Tây Ngu Hạo, âm thầm cầu nguyện Điện hạ vốn tính nóng nảy ngàn vạn lần đừng bùng nổ.

Đoàn người của Mộ Ly đã bị bao vây kín lại.

Mộ Ly tinh quân vẫn lười biếng dựa vào gối gấm, nhẹ nhàng phất cây quạt nhỏ cười lạnh.

Lưu Nguyệt thượng tiên lau mồ hôi, nhìn sang Tây Ngu Hạo, cảm thấy nắng ở Đông Hoang này quá độc hại, mình sắp ngất đi mất rồi. Nhưng rốt cuộc cũng không có ngất, Lưu Nguyệt thượng tiên đáng thương đành thấp giọng nói: "Tinh quân, Thái tử điện hạ tìm một nữ tiên. Ngài xem…"

"Tìm nữ nhân à? Bản quân hôm nay chỉ mang có một người đến. Đậu Tử! Ngươi dụ dỗ Thái tử điện hạ từ bao giờ thế?" Mộ Ly không nhanh không chậm nói.

"Tinh quân, tiểu tiên oan uổng!" Đậu Tử vẻ mặt đau khổ, trộm liếc Tây Ngu Hạo, trong lòng nghĩ thầm, nổi giận cũng đẹp trai như vậy, thật có thể để mình dụ dỗ thì tốt rồi.

"Tinh quân, chúng ta đang tìm một tiểu phàm tiên. Nàng ta nhặt được lễ vật Thái tử điện hạ tặng cho Công chúa. Chỉ.. chỉ có xe ngựa của ngài là chưa.. chưa…" Mồ hôi đã rớt kín mắt Lưu Nguyệt thượng tiên, ông ta ấp a ấp úng mãi không nói ra nổi từ "soát".

Mộ Ly ngón tay khẽ bắn ra, rèm kiệu màu bạc rớt xuống, giọng nói chứa đầy hàn ý từ bên trong truyền ra: "Chờ Tây Ngu Hạo thành Thiên tôn Bắc Địa, đừng nói xe ngựa của bản Tinh quân, dù có lột sạch Bản quân soát người cũng tùy hắn. Lên đường! Nếu ngăn cản thì cứ động thủ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!