Chương 15: Tụ Nước Thành Đao

Bình minh ở Đông Hoang đẹp lạ thường.

Ánh sáng mặt trời trước khi xuất hiện, màu đỏ tía, vàng nhạt, xanh lơ.. những màu sắc trong veo ấm áp cùng nhau vắt ngang qua bầu trời sáng trong tinh khiết. Gió còn chưa ngừng thổi, những áng mây giống như khăn sa trong suốt quàng trên cổ người thiếu nữ bị cuốn theo làn gió chậm rãi phiêu đãng, vây quanh những ngọn núi đá trôi nổi trong không trung, màu xanh xám trang nhã hòa quyện với những sắc màu ấm áp, tôn nhau lên, cùng hiển hiện vẻ tráng lệ vẫn còn vẹn nguyên từ vạn năm hồng hoang thuở trước.

Giữa hơn mười ngọn núi đá lơ lửng trên bầu trời Hoang Nguyên đột ngột hiện ra một màu xanh biếc.

Màu xanh rậm rạp tươi tốt um tùm đầy sức sống mang theo ánh sáng lấp lánh lan tràn khắp sơn cốc trên ngọn núi. Đỉnh núi đá đã lặng lẽ tồn tại hàng trăm triệu năm, giờ đây trở nên tràn trề sức sống.

Một dòng suối mát trong từ trong khe núi tuôn ra, dọc theo lạch nước, cỏ xanh tươi tốt um tùm, chỉ một đêm đã hình thành một dòng thác xanh biếc.

Cây phượng hoàng xòe những chiếc lá hình lông chim hứng ánh nắng mai, ưu nhã không gì sánh được, lá xanh tựa như dây đàn đang gảy, khe khẽ lay động.

Đường Miểu ngủ trên cây bị giật mình tỉnh giấc, mở mắt, phía trước tuyền một màu xanh um. Nàng sờ sờ lá cây bên người, nhỏm dậy khỏi cái tổ xanh, vạch lá thò đầu ra, ánh mắt hiếu kỳ như đứa trẻ mới ra đời.

Thò đầu ra khỏi tán cây, giữa cành lá thấp thoáng y phục màu vàng nhạt, Hoàng Vũ càng nhìn càng thấy Đường Miểu giống một con chim, nhớ lại tư thế nàng ngồi xổm trên mây mà bay, im lặng cười.

Cành lá cây phượng hoàng nhẹ nhàng rung động, Đường Miểu lại vui vẻ ha ha cười ngốc nghếch. Nàng dùng sức túm lấy cành rung mạnh: "Hoàng Vũ, anh khỏe rồi đúng không? Lá cây của anh đều trở lại màu xanh rồi! Hôm qua tôi còn sợ lá sẽ rụng hết nữa!"

Hoàng Vũ nén cười, ra vẻ lãnh đạm mắng: "Tay lại không ngoan ngoãn rồi?!"

Nhớ lại mình từng bị Hoàng Vũ dùng cành cây treo giữa không trung, Đường Miểu vội vàng rụt tay lại, cười hì hì: "Xin lỗi, tôi vui quá ấy mà!"

"Tỉnh rồi còn ở trên người ta?"

Đường Miểu ờ một tiếng, ghé ra miệng tổ vươn đầu ra tìm chỗ xuống dưới. Cành cây đan lại kết thành tổ trên không trung cao ba trượng. Ba trượng là bao nhiêu? Những sáu mét, độ cao của hai tầng lầu, Đường Miểu cúi mặt xuống nhìn nhìn, mặt nhăn mày nhíu nói: "Cao quá, anh giúp tôi xuống dưới đi!"

Hoàng Vũ nhất thời có một loại xúc động muốn thẳng tay quăng nàng xuống, hắn thực chưa thấy thần tiên nào ngu ngốc không có tiền đồ như vậy! Hắn gắng sức giữ mình không nổi nóng: "Đáp mây bay xuống! Đừng sợ, chỉ cao ba trượng thôi. Vạn nhất mà có ngã, ta sẽ đỡ cô."

Đúng vậy, nàng là thần tiên mà, có thể bay. Đường Miểu xấu hổ gãi gãi đầu, im lặng chiêu một đám mây. Nàng bất ngờ khi đám mây mình gọi được đã từ hai thước chằn chặn biến thành chừng một mét vuông. Xem ra linh lực của nàng tăng rất nhanh thì phải. Đường Miểu đắc ý dào dạt bước lên trên đám mây, mặc dù mắt không dám nhìn xuống dưới nhưng tốt xấu gì vẫn đứng nguyên được trên đó.

Tâm niệm vừa suy nghĩ, đám mây kia nháy mặt đã chở nàng xuống độ cao cách mặt đất ba thước. Trái tim Đường Miểu hạ xuống. Nàng vô cùng đắc ý quay hướng cây phượng hoàng phất phất tay, rồi bắt chước bộ dáng siêu nhân bay một đoạn, đứng ở giữa không trung chống hông cười lớn: "Ta thực sự có thể bay!"

Cây phượng hoàng rung lên dữ dội. Da mặt Đường Miểu dày quá khiến Hoàng Vũ không thể cất nổi lời nào.

Đường Miểu mới nếm trải qua vui vẻ lúc này cảm thấy bay lượn quả là một chuyện vô cùng tuyệt vời. Nàng tự hào nhìn hồ nước hôm qua mình dẫn ra, tự hào nhìn cỏ xanh lan tràn sinh trưởng khắp trong sơn cốc, tự hào nhìn lá xanh trồi ra khỏi cành cây… Nàng cảm thấy màu xanh ngắt trước mắt đều là do công mình dẫn nước ra mà được, nàng tạo ra sự sống, tiên giới thật là thần kỳ!

Từ ý nghĩa nào đó mà nói, những màu xanh mới xuất hiện đã an ủi Đường Miểu. Mới mấy ngày trước khi vừa đến tiên giới, nàng còn rất sợ hãi, cảm thấy mình giống như chú thỏ non yếu ớt xông nhầm vào nơi toàn thú dữ ăn thịt, chỉ có thể đợi bị làm thịt. Hiện giờ nàng có được linh lực, có thể dẫn ra nước suối ở Đông Hoàng một năm chỉ nhỏ xuống vài giọt mưa khô khốc. Lần đầu tiên từ khi xuyên không đến tiên giới này, Đường Miểu có lòng tin mình sẽ sống được rất tốt.

Hoàng Vũ không cảm nhận được tâm tình Đường Miểu, nhưng sự phấn chấn và vui vẻ của nàng cuốn hút hắn, hắn yên lặng nhìn chăm chú vào thân hình màu vàng nhạt kia, nhìn nàng chốc chốc lại quay đầu nhìn hắn cười, nhìn nàng đùa giỡn trong không trung, vui sướng hoa chân múa tay, hắn chợt có cảm giác muốn biến thành hình người, kéo tay nàng cùng nàng bay lượn trong không trung nhìn ngắm thế gian.

Có thể ở Đông Hoang này năm năm, tính kiên nhẫn của Hoàng Vũ đã được rèn giũa tốt vô cùng. Hắn nhịn ý nghĩ trong đầu mình xuống, vẫn im lặng như cũ đứng yên trong thung lũng nhìn ngắm chú chim nhỏ bay lượn nhẹ nhàng kia.

Bay nhảy một lúc, Đường Miểu hạ xuống bên con suối.

Nước suối trong mát hắt lên mặt nàng, thoải mái khiến nàng hít sâu một hơi. Ánh mặt trời đầu tiên hạ xuống khe núi. Đường Miểu uống đủ nước, cười khanh khách khỏa nước, ánh mắt nhìn vách núi bên cạnh tính toán. Ngày hôm qua dẫn ra con suối hơi nhỏ, còn tự mình dùng tay nâng nước lên hắt vào cây, mệt đến ngủ mất lúc nào không biết. Nếu như trên vách núi đá có thác nước, trực tiếp tưới xuống thì đỡ mệt hơn.

Nàng len lén nhìn cây phượng hoàng, nếu Hoàng Vũ nhìn thấy có thác nước tuôn ra từ trên vách núi đá, sẽ có vẻ mặt thế nào nhỉ?

Nghĩ như vậy, nàng như bị thôi miên giơ tay lên điểm vào giữa trán mình, rồi chỉ hướng vách núi đối diện. Hơn mười đạo ánh sáng màu xanh từ ngón tay vút ra, đánh thẳng vào vách núi đá.

Ầm một tiếng, từ trong kẽ đá phun ra vô số dòng nước, hình thành những dòng thác lớn nhỏ tuôn trào bay xuống. Bọt nước trắng xóa nhảy nhót trên mặt đá, những giọt nước nhỏ li ti tung tóe thành hơi nước. Ánh nắng chiếu xuống, cầu vồng cong cong chậm rãi hiện ra, chói lọi rực rỡ đẹp vô cùng.

Đường Miểu há to miệng, sờ sờ gáy không biết chính mình sao có thể làm được như vậy. Dòng nước phút chốc đã ào đến, trước mắt loang loáng màu trắng, một dòng nước xông thẳng vào nàng. Đường Miểu sợ đến mức hét to một tiếng, ôm đầu ngồi sụp xuống.

Nước trút ào ạt phun tung tóe trên cây phượng hoàng, trong đó một dòng lại dừng ngay trên đỉnh đầu Đường Miểu, xa xa nhìn lại, trông như một cái nồi trong suốt.

"Ngu ngốc!" Hoàng Vũ vừa bực vừa buồn cười mắng.

Đường Miểu trong lòng căm tức, không phục ngẩng đầu trợn trừng mắt nhìn cây phượng hoàng. Linh lực bất giác tản ra, ào một tiếng, nước trên đỉnh đầu sụp xuống, nhất thời giội nàng ướt sũng từ đầu xuống chân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!