Chương 14: Ngự Thủy Chi Linh

Trăng sáng treo cao, đỉnh núi tĩnh lặng.

Gió núi thổi qua, hoa phượng hoàng rơi rớt.

Một đóa hoa màu tím hồng dịu dàng đậu xuống thân hình người thiếu nữ áo vàng đang say ngủ dưới tàng cây, đẹp như tranh vẽ.

Đường Miểu cũng không biết linh lực trong thức hải của mình đã biến đổi. Mỗi lần hít thở, thân thể lại theo bản năng mà chậm rãi hấp thụ tinh hoa của ánh trăng.

Những đốm sáng nhỏ màu u lam từ trán nàng ào ạt tuôn vào thức hải. Gương mặt của nàng được bao bọc trong một lớp ánh trăng sáng long lanh, da thịt vốn dĩ mềm mại như nước trở nên sáng trong như ngọc.

Cây phượng hoàng bên cạnh nàng lặng im ủ rũ, không còn ánh sáng xanh lóng lánh khi Đường Miểu thấy nó biến hóa, cũng không tiếp tục hấp thụ ánh trăng. Nó giống như một gốc cây bình thường sinh trưởng trong sơn cốc, không có chút nào kỳ lạ.

Một đêm trôi qua rất nhanh, ánh mặt trời bỏng rát chiếu lên gương mặt Đường Miểu. Nàng bò dậy, mơ mơ màng màng lẩm bẩm: "Sao mình lại ngủ nhỉ?"

Đầu vai rớt xuống mấy đóa hoa rụng. Đường Miểu dụi dụi mắt, hoảng sợ nhìn lớp hoa màu tím hồng rơi rớt khắp mặt đất, mỗi đóa đều lớn cỡ nắm tay, cánh hoa dài thanh mảnh đã héo rũ, phủ kín trên đá trước mặt nàng.

Nàng giật mình nhìn lên cây phượng hoàng trước mắt, lá cây rủ xuống rũ rượi, ánh mặt trời xuyên qua cành lá, không còn đóa hoa nào trên cây nữa.

Hoàng Vũ không phải có thói quen ban ngày đều ở trong hang tránh mặt trời hay sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tối hôm qua hình như nàng đột ngột ngất đi, sao vừa mới tỉnh lại đã thấy Hoàng Vũ trở lại nguyên hình thế này? Đường Miểu hai tay liên tiếp xoa mặt, tin chắc rằng mình không bị hoa mắt.

Một lần là từ Hoang Nguyên trở về, anh ta bị thương, rớt mất vài chiếc lá, nhưng hiện giờ là toàn bộ hoa trên cây đều rụng hết. Anh ta làm sao vậy? Đường Miểu nóng nảy, lớn tiếng kêu lên: "Hoàng Vũ, anh làm sao vậy?"

Gọi mấy lần cũng không nghe thấy Hoàng Vũ trả lời, Đường Miểu hoảng sợ, chạy vội đến dưới tàng cây, áp tai vào thân cây.

Không nghe thấy tiếng động nào. Lúc lâu sau Đường Miểu mới vỗ vỗ trán tự mắng chính mình ngốc: "Ngu ngốc! Cây sao mà có tim đập được chứ?"

Nhưng thật sự không có sao? Cây phượng hoàng này rõ ràng chính là Hoàng Vũ, nàng tận mắt nhìn thấy anh ta biến thành cây, rồi lại từ cây biến thành người. Chẳng lẽ Hoàng Vũ không có trái tim như người? Đường Miểu lắc đầu, không đâu. Trong lòng nàng, cho đến giờ vốn dĩ vẫn không coi Hoàng Vũ là một gốc cây không có suy nghĩ như con người.

Nàng nhớ rõ hương thảo mộc dịu dàng thoang thoảng trên người anh ta, nàng cũng không thể quên được đôi môi anh ta mát lạnh mà mềm mại. Tối qua Hoàng Vũ còn quan tâm nàng, xuống Hoang Nguyên lấy thịt rắn cho nàng ăn, sáng sớm hôm qua trước khi biến thành cây anh ta còn không quên chuẩn bị bát uống cho nàng. Ngày hôm qua anh ta còn cười nói với nàng. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Đường Miểu nhớ đến lúc đó một cơn đau nhức đột ngột xuất hiện, rồi sau đó chuyện gì xảy ra?

"Hoàng Vũ, anh đáp lại tôi một tiếng đi, một tiếng thôi được không?" Đường Miểu nhìn khắp xung quanh. Trong khe núi chỉ có thêm một thân cây, ngọn núi đá vẫn yên tĩnh y nguyên khi nàng mới đến.

Lại có hai chiếc lá chuyển màu úa vàng rụng xuống. Đường Miểu nhìn theo hai chiếc lá rơi, bất chợt rùng mình, Hoàng Vũ bị thương rất nghiêm trọng sao?

"Hoàng Vũ, anh nói chuyện đi, anh làm sao vậy?" Đường Miểu chân tay luống cuống nhìn cây phượng hoàng, lại một lần nữa cảm thấy cô đơn và sợ hãi.

Đường Miểu chạy quanh gốc phượng hoàng vài vòng, tay định đánh lên cây nhưng nửa đường lại rụt trở về. Nàng vẫn không nghe thấy tiếng Hoàng Vũ trả lời.

Hoàng Vũ khi biến thành cây thích im lặng. Nhất định là như vậy nên mới không để ý đến mình. Đường Miểu không kêu lên nữa, những đóa hoa rụng đầy mặt đất khiến nàng đau lòng, nàng lặng lẽ túm làn váy nhặt lên từng đóa.

Mặt trời càng lúc càng nóng cháy, Đường Miểu ôm bọc váy đầy hoa ngồi dưới tàng cây, mồ hôi như mưa. Nàng không biết làm thế nào để có nước, chỉ đành ăn một viên kẹo bạc hà. Cảm giác mát mẻ từ trong miệng ùa ra. Đáng tiếc anh ta đã biến thành cây. Đường Miểu cẩn thận cất kẹo bạc hà đi, thì thầm: "Anh thích ăn, tôi giữ lại cho anh đây."

Lá cây phượng hoàng hình lông vũ lại héo rũ rụng xuống, Đường Miểu nhìn thấy rất rõ, một lớp lá cây ở gần nàng đều đã úa vàng. Nàng không kìm được nhớ lại cuộc nói chuyện đêm qua với Hoàng Vũ. Hoàng Vũ sẽ rụng sạch lá cây biến thành hói đầu sao? Đường Miểu nghĩ đến cảnh đó liền cảm thấy đáng sợ.

Cảm giác nóng nảy bất an bao phủ nàng, Đường Miểu rốt cuộc không ngồi yên được nữa, lo lắng bò lên chỗ cao nhất của tảng đá nhìn xung quanh.

Tay chạm phải đá núi nóng bỏng khiến nàng xuýt xoa vung vung tay, mặt bị ánh mặt trời thiêu đốt đau đớn. Cây phượng hoàng cứ phơi nắng như vậy, liệu có thể bị chết héo hay không? Làn da Hoàng Vũ liệu có thể bị phơi nắng nứt hết? Nàng càng nghĩ càng thấy sốt ruột, hận không thể biến ra một mảnh vải lớn che trên cây phượng hoàng.

Thấy Đường Miểu loi choi nhảy lên nhảy xuống như khỉ, Hoàng Vũ mới tỉnh lại nhịn không được muốn cười. Hắn đang định biến thành người đi vào sơn động, nhưng vừa vận linh lực, đau đớn thấu tim đã ùa đến, đau khiến hắn run rẩy, lại bị ngất đi.

Cây phượng hoàng rung lên, lá cây cũng xôn xao rung động, lại có mấy chiếc lá phất phơ rụng xuống. Đường Miểu nghĩ mình nghe thấy tiếng rên rỉ của Hoàng Vũ, nàng vội vàng chạy đến dưới gốc cây, ngửa đầu hỏi: "Hoàng Vũ?"

Cây phượng hoàng lẳng lặng đứng yên trước mặt nàng. Đường Miểu sắc mặt lại ảm đạm. Ban nãy là tiếng gió thổi động lá cây phải không? Nàng đặt mông ngồi dưới gốc cây, chống cằm nhìn lên, nhẹ giọng nói: "Anh bị thương phải không? Thương rất nặng đúng không? Tôi không quấy phá anh đâu, tôi chờ anh."

Sau giữa trưa, ánh mặt trời càng nóng cháy. Đường Miểu ôm đầu gối ngồi co mình dưới bóng cây, bị phơi nắng đến hoa mắt choáng đầu, mí mắt nặng tựa ngàn cân, chẳng bao lâu liền mệt nhọc thiếp đi.

Một lúc lâu sau, lá cây phượng hoàng lại nhẹ nhàng rung động, lá cây tụ lại, chặn đi ánh nắng đang chiếu vào Đường Miểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!