Tiếng cành khô cháy lép bép, thịt rắn sừng cát mang theo hương vị cháy xém, ăn thật là sung sướng. Đường Miểu vuốt vuốt cái bụng nhỏ ăn no đến căng tròn, duỗi hai chân hai tay nằm thẳng cẳng trên mặt đá cảm thán, thần tiên cũng chẳng hơn được cái này.
Trăng Đông Hoang dịu dàng treo trên đỉnh đầu, không trung không một gợn mây. Trời đêm trong veo phẳng lặng, ánh trăng thanh lãnh tinh khiết. Thật may, Đường Miểu liếc mắt nhìn Hoàng Vũ nghĩ, còn có một người giúp nàng đuổi đi sự yên tĩnh đáng sợ.
Trên thế giới bạn sợ nhất điều gì? Câu trả lời của mỗi người đều không giống nhau. Người nghèo túng khóc không ra nước mắt khi chẳng còn xu dính túi, người giàu có lại sợ tiền nhiều mà mua không được sức khỏe, đứa trẻ nhỏ ngây thơ sợ mẹ phải lên thiên đường không ai chơi cùng mình nữa, bậc cha mẹ sợ con cái mình bị tổn thương, lúc này điều Đường Miểu sợ là Đông Hoang chỉ còn lại một mình nàng.
Nàng theo bản năng muốn ỷ lại vào Hoàng Vũ, nàng cũng là may mắn gặp được Hoàng Vũ không phải là một kẻ xấu xa, nàng cũng theo bản năng muốn suy nghĩ hiểu rõ về Hoàng Vũ.
Anh ta đối với nàng mà nói, hãy còn là một điều bí ẩn.
Ví dụ như, Hoàng Vũ tại sao lại bị trục xuất đến Đông Hoang? Ví dụ như, vốn dĩ anh ta là một thân cây, tại sao lại dám nhóm lửa? Ví dụ như, ban nãy anh ta lại hôn lên mặt nàng…Rốt cuộc là anh ta có ý gì?
Câu hỏi cuối cùng này là vấn đề Đường Miểu nghĩ đến nhiều nhất, và cũng là vấn đề khó hiểu nhất.
Hoàng Vũ ngồi ở chỗ cách nàng không xa, hơi ngẩng mặt lặng im hứng ánh trăng. Tóc dài khẽ phiêu động, lộ ra vầng trán phẳng mượt mà cùng đường nét góc cạnh phân minh trên gương mặt.
Đường Miểu nhìn say mê, dường như nhìn thế nào cũng không đủ. Gió nhè nhẹ thổi đến, hương thảo mộc dịu dàng như có như không. Gương mặt nàng lại bắt đầu nóng rực lên. Tuy là thanh niên được xã hội hiện đại bồi dưỡng mà lớn lên, nàng cũng không cởi mở đến mức bị ngươi ta vừa hôn vừa liếm mà vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra. Cho dù là ái muội nhất thời, nàng cũng hy vọng Hoàng Vũ còn có điều gì khác để nói với nàng ngoài hai chữ xin lỗi kia.
Nàng khẽ thở dài, lần đầu tiên hôn nàng, nàng vì hắn không xin lỗi mà tức giận. Lần thứ hai hắn nói xin lỗi, tại sao nàng vẫn chẳng thấy hài lòng?
Vỏ cây có dày thêm đi chăng nữa, cũng chặn không nổi ánh mắt sáng quắc đang nhìn chăm chăm của nàng. Hoàng Vũ uể oải mở miệng hỏi: "Nhìn được cái gì vậy?"
Không ngờ hắn lại mở miệng nói chuyện, Đường Miểu kinh ngạc, rụt ánh mắt lại nhìn trời. Nàng sao có thể không biết xấu hổ hỏi Hoàng Vũ có phải là thích mình hay không chứ. Đường Miểu làm bộ như suy nghĩ điều gì đó rất sâu xa khó hiểu: "Tôi đang nghiên cứu xem lá cây phượng hoàng có phải là tóc của anh không."
"Hử?"
"Ý của tôi là, đến mùa đông, liệu anh có trở thành người hói không vậy?"
Hoàng Vũ quay đầu, nhìn chằm chằm Đường Miểu, chậm rãi nói: "Nếu linh lực của ta không đủ, lá cây sẽ úa vàng rụng xuống, có thể sẽ trở thành người hói. Có điều là… sao cô không nghĩ đến quần áo trên người mình nếu mất đi linh lực của ta làm phép sẽ đột ngột biến trở lại thành lá khô nhỉ?"
Quần áo biến lại thành lá khô? Sau đó lả tả rơi xuống? Tiếp đó chẳng phải là trong chớp mắt người mình sẽ trống trơn hay sao? Đường Miểu á một tiếng, hai tay theo phản xạ vô thức che ngực, vội hoảng sợ nhìn Hoàng Vũ la lên: "Anh là nói, nếu linh lực của anh không đủ, quần áo này.. quần áo này…"
Hoàng Vũ vẻ mặt trêu tức nhìn Đường Miểu từ trên xuống dưới, nghiêm trang đáp: "Nếu ngay cả tóc mình ta cũng không giữ nổi, quần áo trên người cô ấy hả? Ta cũng không dám cam đoan! Nếu không, bây giờ ta thu hồi pháp lực nhìn một cái là sẽ biết ngay!"
Đường Miểu rùng mình, từ trên mặt đá bật dậy kêu lên: "Anh dám!" Nàng cảm thấy Hoàng Vũ là một kẻ vô cùng nham hiểm, liền chạy về hướng hang đá. Để đảm bảo an toàn, Đường Miểu quyết định lập tức mặc lại bộ đồ áo cộc quần đùi của mình.
"Ha ha!" Hoàng Vũ bị hành động tức cười của nàng chọc đến cất tiếng cười lớn.
Đỉnh núi hoang vắng, tiếng cười của hắn lại đặc biệt dễ nghe. Đường Miểu trong đầu ong một tiếng vang, chợt hiện lên hình ảnh một người đàn ông. Nàng không thấy rõ mặt anh ta, chỉ nghe thấy từng tràng tiếng cười sang sảng vui vẻ. Tiếng cười giống như mũi gai sắc nhọn, đâm vào khắp người nàng, đau đến nỗi khiến nàng ôm ngực, hai chân như nhũn xuống quỳ rạp xuống đất, trước mắt chỉ còn lại sự mơ hồ.
Nụ cười của Hoàng Vũ trong nháy mắt đông lại, tay áo dài vung lên cuốn Đường Miểu vào lòng.
Gương mặt trắng bệch lẫn thân thể của Đường Miểu run bần bật, ánh mắt khép hờ, đồng tử giãn ra. Những hình ảnh vỡ vụn chẳng khác nào núi dời biển lấp giống như tia chớp xuyên qua óc Đường Miểu, nàng không nhìn thấy rõ cũng bắt lại không được chút nào, đầu giống như bị ngàn vạn mũi kim đâm chọc, nàng túm lấy vạt áo Hoàng Vũ, giãy dụa phun ra những tiếng rên rỉ đứt quãng: "Đau.. Hoàng Vũ…Đau!.."
Tiếng kêu đau đớn vỡ vụn quyện vào tâm trí Hoàng Vũ. Dưới sự do thám của linh lực, hắn thấy được thức hải của Đường Miểu đang cuộn trào dậy sóng. Tơ lưới linh lực màu xanh bị một luồng sức mạnh điên cuồng kéo giật. Một luồng sương mù màu xanh từ trong thức hải cuồn cuộn dâng lên, càng ngày càng dày đặc, tụ lại thành hình người, giống như một u linh đang hưng phấn từ trong đáy sâu nhất của thức hải mà xông ra.
"Tỏa Hồn Đan!" Hoàng Vũ thất thanh kinh hô, sự hoang mang vô cùng chặn đứng tâm trí hắn, tay chân luống cuống ôm Đường Miểu. Sao có thể là Tỏa Hồn Đan? Nàng hiện giờ đau đớn rõ ràng là vì hồn phách bị khóa lại kia không cam lòng chịu nhốt, muốn phá tan xiềng xích gian cầm mà ra. Nàng rốt cuộc là có lai lịch thế nào? Thân thể nàng vì sao lại có một hồn phách khác tồn tại? Tại sao nàng lại bị cho uống Tỏa Hồn Đan?
Tâm trí hắn nháy mắt quay ngược về bên bờ Nhược Thủy (sông Ngân Hà).
"Vũ ca ca, huynh nhất định phải thắng!"
"Vũ ca ca, muội không muốn gả cho Quỷ Diện."
"Vũ ca ca, muội chờ huynh trở về."
"Vũ ca ca, huynh không để ý đến muội, chẳng lẽ huynh cũng không bận tâm đến Trọng Vũ cung?"
Miệng Đường Miểu mở ra rốt cuộc không phát ra thanh âm nào nữa, đồng tử trong mắt cũng mất đi ánh sáng. Trong đầu nàng đau đớn đến nỗi khiến gương mặt vặn vẹo đến biến dạng, thân thể run rẩy kịch liệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!