Đêm đó vào năm năm trước, một đêm mưa, mặt sông, trên thuyền xung kích.
Thật ra Nguyễn Thanh Thanh vẫn chưa thấy rõ hoàn toàn dung mạo của người lính kia. Bởi vì mặt của anh thật sự quá bẩn, bùn đất đen đúa, trái một vết phải một vết, giống như rất nhiều ngày không rửa.
Nhưng anh ấy thực sự trẻ tuổi ngông cuồng: "Thuyền có lật, tôi cũng có thể cứu em." Hoàn toàn khác với người lính cứng nhắc không thú vị trong ấn tượng của Nguyễn Thanh Thanh.
Vì thế giọng điệu của cô cũng không tự giác mà nhẹ nhàng, mang theo một chút kiêu ngạo của thiếu nữ: "Thật ra em cũng không sợ đến vậy nhưng vì em chưa từng ngồi loại thuyền này, nước lại chảy siết nên em không thích ứng được. Chờ em làm quen một chút là được."
Anh lại cười cười, nụ cười rất nhạt, cơ bắp trên mặt giãn ra, lộ ra hàm răng trắng. Anh ấy hỏi: "Em là học sinh cấp ba à?"
"Ừm."
"Năm mấy?"
"Năm hai, sắp lên năm ba."
"Vậy không phải là học tập rất bận rộn sao?"
"Vâng, vừa rồi em còn đang ở trong phòng ôn bài."
"Mọt sách! Mưa lớn như vậy, lũ lụt đến nơi rồi còn đọc sách?"
"Em không phải con mọt sách! Em không nghĩ lũ lụt sẽ ập đến tận nhà em!"
Anh gật đầu một cái, dáng vẻ lão luyện thành thục: "Năm nay nước đúng là lớn. Nhưng yên tâm, có chúng tôi ở đây, người dân sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
Nguyễn Thanh Thanh liếc anh một cái: "Anh bao nhiêu tuổi?"
Anh nghiêm mặt nói: "Tiểu cô nương, hỏi tuổi của tôi làm gì, dù sao cũng lớn hơn em."
"Hứ ~"
Cô bắt đầu đoán: "Hai mươi?"
Anh lại cười: "Tôi trẻ như vậy sao?"
"Hai mươi hai, hai mươi ba?"
"Đừng đoán mò, em đã gọi chú rồi, còn đoán cái gì nữa?"
"Xùy!"
Cô xùy một cái, hai người đều nở nụ cười, sau đó đồng thời sửng sốt, bởi vì cả hai đều có loại cảm giác thân thiết.
Sắc mặt anh nghiêm lại, nói: "Mệt thì nghỉ ngơi một lát nhưng đừng ngủ thật, nếu lại rơi vào trong nước tôi lại phải vớt lên."
"Em không mệt."
"Tùy em, không thì xem phong cảnh đi."
Nguyễn Thanh Thanh bật cười, người này thật biết đùa, trời tối om, thôn làng bị lũ quét thì có phong cảnh gì để ngắm chứ? Lúc này cô thật sự không sợ chút nào. Cô cảm thấy người lính này, thật sự không giống lính, có chút cuồng, có chút nghịch ngợm, còn có chút thờ ơ. Nhưng công việc cứu hộ lại làm vô cùng tốt xuất hiện giống như chiến binh.
Cô nghĩ anh đúng thật là một người lính tốt.
"Anh là người ở đâu?" Cô hỏi.
"Không thể trả lời."
Nguyễn Thanh Thanh chu môi, một lát sau vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi: "Anh tên là gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!