Nguyễn Thanh Linh nghi ngờ: "Tại sao ông ta lại mời ông đi ăn?"
Bố cô chỉ ngập ngừng một chút rồi lập tức nghiêm mặt nói: "Thanh Linh, con đã lớn rồi, lại học đại học Tương Thành, cũng nên tính đến chuyện riêng rồi. Yên tâm, bố làm sao hại con được! Chắc chắn là vì muốn tốt cho con. Con trai của Bộ trưởng Trương năm nay ba mươi mấy tuổi, hơn con có mấy tuổi đâu, tuy chưa học đại học nhưng hiện tại đang tự kinh doanh một công ty trang trí nội thất, vừa trẻ, vừa giỏi giang, vừa có tiền. Bố cũng đã gặp qua, là người chững chạc, chính trực.
Cậu ta muốn người phụ nữ như thế nào chẳng được, thế mà người ta nói, chỉ muốn tìm một cô gái xinh đẹp, có học thức làm vợ..."
Nguyễn Thanh Linh nhìn khuôn mặt bố đỏ bừng vì kích động, nhìn đôi mắt ông ta đục ngầu mà phấn khích, lại nhìn khung cửa sổ cũ kỹ trong nhà, chẳng biết từ bao giờ đã phủ một lớp bụi trắng xóa, khiến cho mọi thứ bên ngoài đều trở nên mờ ảo.
Cô nói: "Bố, ông lại muốn bán tôi đi sao?"
Tối hôm đó, Nguyễn Thanh Linh bị đánh cho má sưng húp, vẫn đến buổi gặp mặt. Có lẽ người đàn ông kia cũng không đến nỗi tệ, nói năng cử chỉ đều rất lịch sự, điềm đạm, chỉ là khuôn mặt bình thường, có phần già dặn. Cô và anh ta đứng cạnh nhau, trông như chú cháu.
Sáng sớm hôm sau, nhân lúc bố còn say rượu chưa tỉnh, Nguyễn Thanh Linh kéo vali về Tương Thành. Cô không bao giờ muốn trở về cái nhà này nữa.
Mới đầu học kỳ, giáo viên báo tin cho cô biết: "Dưới lầu có người tìm, nói là họ hàng của em, một người phụ nữ trung niên."
Nguyễn Thanh Linh đi xuống, nhìn thấy một người phụ nữ dáng người cân đối, khuôn mặt trắng trẻo. Dù dấu vết thời gian đã hằn in trên khuôn mặt ấy nhưng vẫn khó che giấu được vẻ đẹp kiều diễm.
Nguyễn Thanh Linh im lặng nhìn bà.
Nước mắt người phụ nữ đã tuôn rơi, gần như không kìm nén nổi, ôm chầm lấy cô: "Thanh Linh, mẹ đây!"
Hai người ngồi xuống quán cà phê trước cổng trường. So với sự kích động của người phụ nữ, Nguyễn Thanh Linh có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều.
Người phụ nữ hỏi: "Những năm qua, con sống tốt chứ?"
Nguyễn Thanh Linh cười cười: "Cũng tạm ạ."
Người phụ nữ: "Bố con đâu? Ông ấy... thế nào?"
"Vẫn khỏe, vẫn làm bảo vệ, ăn mặc không lo."
Người phụ nữ dường như thở phào nhẹ nhõm, quan sát nét mặt lạnh nhạt của Nguyễn Thanh Linh, dè dặt nói: "Thanh Linh, con vẫn còn trách mẹ sao? Năm đó, năm đó mẹ cũng là bất đắc dĩ. Con biết tính bố con rồi đấy, vừa cờ bạc, vừa gái gú, lại còn đánh đập mẹ. Mẹ không thể sống nổi nữa, chỉ có thể bỏ đi."
Nguyễn Thanh Linh gật đầu: "Con không trách mẹ." Đây là lời nói thật lòng, nếu là cô, cô cũng sẽ chạy trốn, ai muốn sống với một tên súc sinh chứ? Dù cho cô có sinh ra một đứa con với tên súc sinh đó.
Người phụ nữ vẫn bất an: "Sau này, mẹ đến Tương Thành, đi làm thuê, mẹ không có nhiều tiền, cũng không dám quay về thăm con."
Nguyễn Thanh Linh vẫn cười: "Không sao đâu ạ."
Người phụ nữ cũng nhận ra nói về chuyện quá khứ cũng vô ích, gượng cười nói: "Bây giờ tốt rồi, con đã lớn, lại còn giỏi giang như vậy, thi đỗ Đại học Tương Thành! Giờ điều kiện của mẹ cũng khá hơn rồi, có nhà ở Tương Thành, sau này cuối tuần con có thể đến nhà mẹ chơi, để mẹ nấu cơm cho con ăn..."
Nguyễn Thanh Linh đột nhiên không muốn nghe nữa, ngắt lời bà: "Mẹ kết hôn rồi ạ?"
Người phụ nữ khựng lại, chậm rãi gật đầu.
"Lại có con nữa rồi sao?"
"... Có một cậu con trai, năm nay nó mới 5 tuổi, nó ngoan lắm, nó cũng rất ngưỡng mộ chị nó là sinh viên đại học Tương Thành đấy!"
Nguyễn Thanh Linh mỉm cười.
Xem ra cô chủ nhiệm nói đúng, thi đỗ đại học Tương Thành quả thật là một chuyện ghê gớm. Không chỉ bố đối xử tốt với cô hơn, mà mẹ cũng tìm về đối xử tốt với cô hơn.
Nhưng khi người phụ nữ rời đi, dúi vào tay Nguyễn Thanh Linh 8000 tệ, vẫn khiến Nguyễn Thanh Linh sững sờ.
"Mẹ cho con nhiều tiền như vậy để làm gì?"
"Cầm lấy đi!" Người phụ nữ lại rơi nước mắt: "Đều là mẹ tự tay dành dụm được, con là con gái, mua chút quần áo đẹp, mỹ phẩm, à phải rồi, mua sách nữa. Nếu còn thiếu tiền, nhớ nói với mẹ, mẹ có. Có chuyện gì, nhớ gọi điện thoại cho mẹ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!