Chương 43: Vì em (4)

"Tại sao cứ làm chuyện thừa thãi thế? Cô tưởng tôi không dám giết cô à?" Người đàn ông bật đèn lên, tay phải siết chặt một con dao găm. Hắn ta quan sát cô, vẻ mặt lúc này không hề dữ tợn, đôi mắt tĩnh lặng như vực sâu. Nhưng Nguyễn Thanh Thanh lại cảm thấy, loại người như vậy còn đáng sợ hơn.

Nguyễn Thanh Thanh cúi đầu, im lặng.

Hắn ta ngồi xuống mép giường, cúi đầu, đặt con dao găm vào lòng bàn tay của tay kia.

"Tôi..." Nguyễn Thanh Thanh khàn giọng nói một chữ, lập tức thấy hắn ta đột ngột thu năm ngón tay lại, nắm chặt con dao.

Nguyễn Thanh Thanh nói: "... Tôi muốn đi vệ sinh, sắp không nhịn được nữa rồi."

Người đàn ông quay đầu lại, lạnh lùng nhìn cô, trong mắt hắn đầy sự chế giễu.

Nguyễn Thanh Thanh làm như không thấy, van xin: "Cho tôi đi đi... Thật sự rất khó chịu rồi, anh cũng không muốn tôi làm bẩn phòng của anh mà!"

Người đàn ông lại nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu, thấy cô cố nhịn mà co quắp người trên mặt đất, mới đi tới, nắm lấy sợi dây thừng và dùng lực cắt đứt.

"Đừng nghĩ đến việc chạy trốn, cũng đừng bày trò, vô ích thôi."

Nguyễn Thanh Thanh không lên tiếng, quay người đi về phía nhà vệ sinh, chỉ có tấm lưng mảnh khảnh căng cứng như một cây cung sắp bị kéo đứt. May mắn là hắn ta không đến gần, dường như đã chắc chắn cô không thể làm gì. Nguyễn Thanh Thanh bước vào nhà vệ sinh, phát hiện cửa không thể khóa trái, đành phải khép lại. Cô dựa vào tường, bất động.

Nguyễn Thanh Thanh đứng yên một lúc, sau đó mở vòi nước, để nước chảy ào ào.

Mọi thứ giống như một cơn ác mộng kinh hoàng và phi lý, cô từ thiên đường rơi xuống địa ngục. Chỉ có một ngày không gặp, Tằng Hy đã bị nhốt trong lồng sắt như một con búp bê. Còn cô thì đang th* d*c trong nhà vệ sinh cũ kỹ, bên ngoài là một tên b**n th** cầm dao sẵn sàng giết cô.

Cô từng nghe nói về những điều đen tối như thế này, nhưng không ngờ có một ngày mình lại bị cuốn vào.

Loại chuyện này, có lẽ cả đời cũng sẽ không gặp phải. Nhưng một khi đã xảy ra, cuộc đời giống như đột ngột bị ai đó nhấn nút tạm dừng rồi từ con đường bằng phẳng bình thường, rơi xuống vực sâu vô tận không thấy đáy.

Nguyễn Thanh Thanh đột nhiên nhớ ra một chuyện

- Trần Mộ Quân đâu?

Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện không hay? Tim Nguyễn Thanh Thanh lạnh buốt.

Cô lại nhớ đến lúc bị người đàn ông rượt đuổi trên núi, tình cờ nhận được tin nhắn của Lạc Bình Giang. Lúc đó, theo phản xạ cô muốn gọi lại cho anh, nhưng ngay lập tức bị người đàn ông bắt giữ. Giờ nghĩ lại, cuộc gọi không lời ấy, hóa ra là liên lạc cuối cùng của cô với thế giới bên ngoài.

Trong đầu cô hiện lên bóng hình lạnh lùng của Lạc Bình Giang với đôi mắt sâu thẳm, trong lòng chợt lóe lên tia hy vọng kỳ lạ. Nhưng ngay sau đó cô lại nhận ra đó chỉ là ảo tưởng.

Sẽ chẳng ai để ý đến một cuộc gọi nhỡ. Cho dù Lạc Bình Giang có để ý thì làm sao anh có thể biết được cô ở đâu? Có lẽ muốn tìm cũng không có manh mối.

Không ai có thể cứu cô.

Cô nhìn mình trong gương, thấy gương mặt tái nhợt cùng với vẻ mặt lo lắng của mình, cô hiểu rõ sự thật tàn khốc đang diễn ra trước mắt: Ngoài việc tự cứu mình thì không còn con đường nào khác. Hơn nữa, cô rất có thể sẽ phải chết ở đây.

Cô tuyệt đối không cam tâm bị người ta sát hại ở ngọn núi không người này.

Nguyễn Thanh Thanh, bình tĩnh lại, suy nghĩ thật kỹ, dù chỉ tìm thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi cũng phải dùng hết sức lực để nắm bắt.....

Người đàn ông này đã có kế hoạch bắt cóc Tằng Hy từ trước, Tằng Hy là mục tiêu mà hắn ta đã chọn lựa kỹ lưỡng.

Hắn ta yêu thích, thậm chí là mê đắm cô gái câm điếc xinh đẹp và hoàn toàn không có hứng thú đối với những cô gái bình thường.

Đây không phải lần đầu tiên hắn ta phạm tội.

Học vấn và thân phận của hắn ta đều là giả mạo, vì thế mà hắn ta luôn cảm thấy tự ti.

Hắn ta rất quan tâm đến việc liệu "con mồi" có để ý đến mình hay không.

Hắn ta sợ hãi những mối quan hệ yêu đương bình đẳng, thậm chí còn không quen với việc giao tiếp với những người phụ nữ bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!