Dì đứng cạnh không ngừng khen ngợi Trần Mộ Quân. Anh ta làm việc ở một cơ quan quan trọng của chính phủ, gia đình lại có chút danh tiếng ở địa phương, anh ta lại còn cung kính như vậy khiến Trịnh Đào rất hài lòng, ông ta mỉm cười gật đầu rồi rời đi. Người dì kia cũng đi chỗ khác.
Nguyễn Thanh Thanh vẫn một mực im lặng, không nhìn Trần Mộ Quân lấy một lần, bước ra ngoài. Trần Mộ Quân vội vàng giữ cô lại: "Thanh Thanh..."
"Buông tay!" Nguyễn Thanh Thanh cố gắng vùng vẫy nhưng không thoát được. Anh ta nói: "Chúng ta nói chuyện lại đi, bình tĩnh nói chuyện!"
"Không có gì để nói! Tôi còn có việc gấp."
"Việc gì có thể gấp hơn chuyện của chúng ta chứ?"
Hai người giằng co một lúc. Lúc này đã khá muộn, người qua lại trên đường rất đông, nhiều người là hàng xóm quen biết, nhân viên trong trung tâm cũng đang nhìn ra. Nguyễn Thanh Thanh bực bội hét lên: "Anh đừng như vậy! Đừng chạm vào tôi!"
Trần Mộ Quân nhìn quầng thâm dưới mắt cô, vẻ mặt tiều tụy, nghĩ rằng cô cũng giống mình, trằn trọc suốt đêm. Điều này khiến anh ta càng thêm hy vọng, ôm chặt lấy cô, nói: "Thanh Thanh, cả đời này anh cũng sẽ không buông tay. Em tha thứ cho anh, tha thứ cho anh được không, anh sẽ không bao giờ tái phạm nữa! Anh đã cắt đứt hoàn toàn với cô ta rồi, sẽ không còn liên lạc gì nữa!
Sẽ không liên lạc với ai nữa, chỉ có em thôi!"
Nguyễn Thanh Thanh vừa tức vừa lo lắng, không thể thoát ra được, trước bao nhiêu con mắt, cô xấu hổ vô cùng.
"Chúng ta đã chia tay hôm qua rồi! Anh hãy từ bỏ đi!"
Trần Mộ Quân bất ngờ buông một tay, mở cửa ghế phụ, đẩy Nguyễn Thanh Thanh vào trong. Cô không kịp đề phòng, ngã xuống ghế. Anh ta đóng cửa lại "rầm" một tiếng, khóa chặt, rồi vòng qua ghế lái, nhanh chóng mở cửa ngồi vào rồi khóa cửa lần nữa.
Nguyễn Thanh Thanh nhìn anh ta với ánh mắt không thể tin nổi, Trần Mộ Quân đã nổ máy, lái xe ra khỏi con phố.
"Trần Mộ Quân anh làm gì vậy! Bị điên à! Dừng xe!"
Sắc mặt anh ta hơi tái, lảng tránh ánh mắt, nhưng trên mặt vẫn nở một nụ cười nhạt, anh ta nói: "Bây giờ em đang không được bình tĩnh, đang tức giận, anh đưa em đi dạo một vòng, đợi em nguôi giận rồi chúng ta nói chuyện."
"Tôi rất bình tĩnh, quyết định của tôi sẽ không thay đổi."
"Chết tiệt, người mất bình tĩnh là anh đây!" Anh ta đột nhiên gầm lên, bàn tay nắm chặt vô lăng nổi lên gân xanh: "Nguyễn Thanh Thanh em coi anh là gì? Bao lâu nay em coi anh là gì? Em có thật lòng yêu anh không? Hay là thấy anh đáng thương mới ở bên anh, bây giờ nói chia tay là chia tay! Không một chút lưu luyến!"
Nguyễn Thanh Thanh im lặng một lúc, nói: "Trần Mộ Quân anh đừng nói những điều vô nghĩa nữa, anh ngoại tình, chúng ta chia tay. Đó mới là sự thật."
Trần Mộ Quân thật sự căm ghét sự tỉnh táo và dứt khoát trong cô, khiến mọi ấm ức và bất cam của anh ta đều hóa thành bất lực và tuyệt vọng. Anh ta nói: "Sao có thể như vậy được... Tình cảm bao nhiêu năm nay của anh dành cho em, anh khó khăn lắm mới theo đuổi được em, một năm qua tình cảm của chúng ta tốt đẹp như vậy, sao lại phải kết thúc như thế này chứ?"
Nguyễn Thanh Thanh cũng cảm thấy chua xót trong lòng, nhưng cô đã lấy lại bình tĩnh, dịu giọng nói: "Hôm nay tôi thật sự có việc gấp phải đi, anh cho tôi xuống xe được không? Chúng ta đừng làm ầm ĩ thành kẻ thù không đội trời chung, được không?"
Trái tim Trần Mộ Quân như bị dao cắt thành từng đoạn, anh ta mỉm cười gượng gạo: "Em có việc gì? Gấp đến vậy sao?"
"Việc của trung tâm."
"Đi đâu, anh đưa em đi."
"Không cần đâu..."
"Đừng từ chối nữa, Thanh Thanh, hôm nay anh đã xin nghỉ phép rồi, việc ở cơ quan anh không quan tâm, điện thoại của sếp lớn cũng không nghe. Đêm qua anh thức trắng, bây giờ em muốn anh đi đâu?
Em muốn anh nhảy lầu hay là nhảy sông hả?"
Nguyễn Thanh Thanh cuối cùng cũng chẳng thể thốt lên một chữ.
Một lúc sau, cô nói địa chỉ: "Núi Thanh Diên."
Hôm nay trời âm u, đường chân trời luôn mờ mịt.
Lái xe được mười phút, Trần Mộ Quân hỏi: "Đi núi Thanh Diên làm gì? Bây giờ ở đó chẳng còn ai."
"Tôi đi tìm Tằng Hy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!