Chương 29: Bốn phía (2)

Tằng Hy đứng ở cửa.

Nguyễn Thanh Thanh sửng sốt.

Kể từ lúc chia tay không mấy vui vẻ lần trước, Nguyễn Thanh Thanh đã mấy ngày không gặp cô ấy rồi. Về phía Nguyễn Thanh Thanh, liên tiếp có chuyện xảy ra, cô lo lắng đến độ cũng chẳng thể để ý tới cô ấy nổi nữa.

Có lẽ sắc mặt Nguyễn Thanh Thanh không được tốt cho lắm, Tằng Hy cắn môi, ngẩng đầu, giả vờ kiêu ngạo, nhanh chóng ra dấu bằng ngôn ngữ ký hiệu: Ngày mai em định lên núi một chuyến, lấy mấy sợi mây và thêm chút hoa trở về. Chị có muốn đi cùng em không?

Nguyễn Thanh Thanh thật sự không có tâm trạng đi hái hoa nên trả lời: Ngày mai chị có việc phải làm rồi.

Tằng Hy: Thế khi nào chị có thời gian?

Nguyễn Thanh Thanh: Nói sau đi.

Tằng Hy xoay người rời khỏi.

Nguyễn Thanh Thanh nhìn ra cửa trống không, trong lòng cảm thấy có chút khó chịu nhưng lúc này cô thực sự không có tâm trạng để dỗ dành ai. Cô đẩy laptop và tài liệu "rầm" một cái về phía trước, nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế rồi đưa tay lên che mắt.

Không biết đã qua bao lâu, điện thoại kêu lên một tiếng, có tin nhắn được gửi đến.

Nguyễn Thanh Thanh chậm rãi đưa tay ra, cầm lên xem, là Tằng Hy gửi tin nhắn: Đợi ngày mai có đủ nguyên liệu, trước tiên em có thể đan xong Trần Mộ Quân của chị, chị không được phép không thích đâu đấy.

Nguyễn Thanh Thanh im lặng một lúc, gõ ba chữ: Không cần đâu... rồi xóa đi. Cuối cùng, cô đặt điện thoại xuống mà không trả lời. Cô không biết phải trả lời thế nào.

Cùng lúc đó, Tằng Hy đang đi trên con đường mòn ven sông, cô ấy vừa bĩu môi vừa đá mạnh vào mấy viên đá và cỏ dại bên đường. Nào ngờ được, dù chỉ mặc chiếc váy dài rẻ tiền cùng áo khoác ngoài nhưng cô vẫn thu hút sự chú ý và huýt sáo của mấy thanh niên ngồi bên đường. Chỉ là, cô ấy không nghe thấy, cũng không để ý.

Cô ấy đợi hơn mười phút, Nguyễn Thanh Thanh cũng không trả lời, rõ ràng thấy cô đang soạn tin rồi.

Tằng Hy càng cảm thấy chán nản và có chút hờn dỗi. Cô ấy biết Nguyễn Thanh Thanh làm vậy là vì muốn tốt cho mình, nhưng Thanh Thanh quá độc đoán, coi cô ấy như một đứa trẻ không biết gì, một mực phủ nhận... tấm lòng của cô ấy. Thậm chí còn vì điều đó mà tức giận với cô ấy. Hôm nay cô ấy chủ động làm hòa, Nguyễn Thanh Thanh lại còn không để ý đến cô ấy.

Tằng Hy phiền muộn mà nắm chặt cỏ dại. Lúc này, trước mặt chợt lóe lên ánh đèn. Cô ngước lên và thấy một chiếc SUV địa hình đang đậu bên đường.

Tằng Hy vui mừng khôn xiết, tim đập nhanh hơn.

Anh ta ngồi trên xe, cách một khoảng tối mà mỉm cười với cô.

Anh ta bước xuống xe, Tằng Hy cũng đi tới, xoa nhẹ tay hắn ta rồi hỏi: Sao anh lại đến đây?

Anh ta nói với cô bằng ngôn ngữ ký hiệu thành thạo: Không phải em đã gửi tin nhắn nói rằng tâm trạng em hiện tại không tốt và đang đi dạo bên bờ sông sao? Anh không ngờ là thật sự sẽ tìm thấy em.

Tằng Hy nghe được lời này thì trong lòng ấm áp, liền hỏi: Tối nay anh không có việc gì chứ?

Anh ta trả lời: Anh từ phòng thí nghiệm chạy ra.

Tằng Hy không nhịn được nhìn anh: Đại học, phòng thí nghiệm, sinh viên xuất sắc, bạn cùng trường... đây đều là những thứ cả đời này nằm ngoài tầm với của cô ấy. Điều này cũng chạm đến sự tự ti sâu trong lòng cô ấy khi đối mặt với anh khó mà lay chuyển. Cho đến bây giờ, cô ấy vẫn cảm thấy như mình đang nằm mơ, thấy bản thân được kết bạn với một nghiên cứu sinh đại học.

Nhưng đôi khi Tằng Hy cảm thấy anh nhìn không giống một sinh viên chút nào. Ví dụ như lúc này, anh đang mặc một chiếc áo khoác cũ, quần dài thể thao, tóc ngắn, nước da hơi sẫm, xương cốt cứng cáp và dáng người vạm vỡ. Chiếc xe địa hình phía sau cũng là loại cũ, Tằng Hy không nhận ra thương hiệu, chỉ cảm thấy chiếc xe của anh dường như đã trải qua bao sương gió cuộc đời, để rồi dày dặn và cứng cáp.

Anh giống như một lữ khách.

Có lẽ, anh là người đặc biệt nhất và tự do nhất trong số các sinh viên. Nếu không thì làm sao anh có thể đến gần một người câm điếc như cô ấy?

Anh ta nói: Lên xe rồi nói chuyện.

Hai người lên xe, cô ấy ngồi ở ghế phụ, anh ta chợt mỉm cười.

Cô ấy hỏi: Anh lén lúc cười cái gì?

Anh ta trả lời: Không có gì. Sau khi cô ấy tra hỏi mấy lần, anh ta mới nói: Anh mới nhớ ra chưa có cô gái nào từng ngồi vào chỗ đó trước đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!