Chương 20: Bầu bạn (2)

Đi được nửa đường, Lạc Bình Giang phát hiện Nguyễn Thanh Thanh đã ngủ mất rồi.

Những tia nắng đầu tiên của buổi sáng qua cửa kính ô tô chiếu vào cô, chúng hiện lên một màu vàng nhạt. Cô ngửa đầu ra sau, sắc mặt có chút tái nhợt, dưới mắt thâm quầng. Miệng cô hơi mím lại, tay nắm chặt để nơi đùi, toát ra cảm giác cô đơn lẻ loi, không nơi nương tựa.

Lạc Bình Giang giảm âm lượng, tay lái vững vàng, vẻ mặt bình tĩnh.

"Nguyễn Thanh Thanh! Nguyễn Thanh Thanh, tỉnh dậy"

Một giọng nói mơ hồ quen thuộc phá tan màn sương mù dày đặc trong đầu Nguyễn Thanh Thanh nhưng cô chỉ cảm thấy đầu mình hỗn loạn và đau nhức, miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt Lạc Bình Giang ngay trước mắt mình.

Anh lo lắng nhìn chằm chằm cô, mày hơi cau lại.

Nguyễn Thanh Thanh không biết tại sao, có thể do cơ thể không thoải mái, lại còn nhìn thấy người mấy ngày nay khiến cô bất an này, trong lòng cô đột nhiên cảm thấy rối rắm vô cùng, giọng điệu cũng trở nên rất khó chịu: "Sao vậy! Anh kêu tôi có chuyện gì!"

Lạc Bình Giang sửng sốt.

Nguyễn Thanh Thanh vừa nói xong, nhìn rõ nét mặt của anh, cô nhận thấy mình đúng là hồ đồ vì ngái ngủ rồi, tự nhiên lại trút giận lên anh! Cô nhanh chóng ngồi thẳng dậy: "Tôi... tôi xin lỗi..."

Một bàn tay đột nhiên đặt lên trán cô, ép tất cả lời nói của cô bị nghẹn lại trong cổ họng.

"Cô bị sốt rồi." Lạc Bình Giang vội vàng nói: "Sờ vào rất nóng, tôi đưa cô đến bệnh viện."

Nguyễn Thanh Thanh: "Không, không cần đâu!" Cô để ý thấy xe của bọn họ đậu ở ngoài trung tâm nuôi dưỡng, vội vàng nói: "Chắc hôm qua tôi dính mưa, bị cảm lạnh rồi lại còn không nghỉ ngơi tốt. Không cần phải đến bệnh viện, sức khỏe của tôi vẫn luôn rất tốt, ở nhà có thuốc hạ sốt rồi. Ăn uống rồi ngủ một giấc là khỏe thôi."

Anh không nghe, muốn khởi động xe: "Tốt hơn là nên đi kiểm tra thử."

Nguyễn Thanh Thanh nắm lấy cánh tay anh, nói: "Thật sự không cần, hiện tại tôi chỉ muốn về nghỉ ngơi, đến bệnh viện phải bị hành hạ mất cả buổi, mệt lắm. Tôi hiểu rõ mình mà, thật sự không sao đâu."

Lạc Bình Giang nhích tay một cái, Nguyễn Thanh Thanh lập tức buông tay ra.

"Lần này cảm ơn anh rất nhiều." Nguyễn Thanh Thanh tháo dây an toàn, xuống xe: "Vậy tôi về đây, anh cũng về nghỉ ngơi sớm đi."

Kết quả anh cũng xuống xe, đi đến bên cạnh cô. Nguyễn Thanh Thanh trong đầu nghĩ mình chắc là thật sự bị sốt nặng, khi bước xuống đất, cô không còn chút sức lực nào, như thể cô không thể đứng vững trên đó. Cô đưa tay sờ lên cái trán đau nhức mà lại không biết bước đi của mình đang loạng choạng.

Lạc Bình Giang đưa tay đỡ cô. Đôi tay anh vững vàng, rất có sức lực.

Nguyễn Thanh Thanh đầu óc choáng váng chỉ muốn tránh né: "Không cần, thật sự không cần! Anh đừng đỡ tôi, đừng đỡ! Chúng ta không thể thế này được." Cô muốn đẩy anh ra nhưng lại bất lực.

Anh hỏi: "Không thể thế này?"

Nguyễn Thanh Thanh im lặng. Dù đầu óc cô đang mơ hồ nhưng lý trí vẫn còn đó

- cô đã nói sai rồi.

"Đừng bướng bỉnh nữa, tôi đỡ cô vào trong, nhỡ bị ngã giữa chừng thì sao?"

Vẫn còn sớm và ngoài sân rất yên tĩnh, bọn trẻ có lẽ vẫn chưa dậy. Chỉ có một góc bếp là có người đang bận rộn. Lạc Bình Giang đỡ Nguyễn Thanh Thanh tới cửa phòng, cô lấy chìa khóa mở cửa.

Cha mẹ Nguyễn Thanh Thanh có một căn nhà ở thành phố nhưng đã lâu không có người ở. Cô thà sống ở đây còn hơn, trong ngôi nhà đó có quá nhiều kỷ niệm.

Lạc Bình Giang đỡ Nguyễn Thanh Thanh ngồi xuống, cô lại bắt đầu đuổi người đi: "Anh về đi."

Anh tiếp tục phớt lờ mà hỏi: "Nước nóng ở đâu?"

Nguyễn Thanh Thanh không nói gì, anh đã nhìn thấy chiếc ấm điện vẫn còn ấm trên bàn, anh cầm cốc lên, lấy một cốc nước ấm đưa cho cô, hỏi: "Có nhiệt kế không? Thuốc hạ sốt ở đâu?"

Nguyễn Thanh Thanh chỉ vào ngăn kéo, Lạc Bình Giang tìm thấy rồi đưa nhiệt kế cho cô, nói: "Nằm lên giường đi."

Nguyễn Thanh Thanh không nhúc nhích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!