Chiếc xe vừa dừng lại, Nguyễn Thanh Thanh đã chạy tới bên cửa sổ.
Chỉ tròn một khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, như thể là ảo giác của Nguyễn Thanh Thanh, Lạc Bình Giang thản nhiên như không có gì xảy ra, liếc mắt nhìn phía sau cô, cau mày nói: "Lên xe!"
Nguyễn Thanh Thanh xoay người chạy đi đón Đậu Đậu. Lạc Bình Giang cũng xuống xe, gần như cùng lúc với cô chạy đến mái hiên, nhanh tay bế Đậu Đậu lên. Tuy anh chỉ có một tay có thể dùng sức nhưng bế một đứa trẻ năm sáu tuổi lại rất dễ dàng. Anh che chở cho đứa bé rất cẩn thận, thân hình cao lớn của anh che chắn mọi gió mưa. Nguyễn Thanh Thanh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Tằng Hy mừng rỡ đến suýt khóc.
Lạc Bình Giang đặt đứa bé vào ghế sau, Nguyễn Thanh Thanh và Tằng Hy một trái một phải lên xe, cửa xe đóng sầm lại, trong chớp mắt ngăn cách với tất cả gió mưa lạnh lẽo bên ngoài, chỉ còn lại sự an toàn và ấm áp.
Lạc Bình Giang: "Đi đâu?"
Nguyễn Thanh Thanh: "Bệnh viện Nhân dân."
Lạc Bình Giang đạp ga, chiếc xe lao vút đi.
Chẳng mấy chốc đã đi vào đường lớn, xe cộ không nhiều nhưng mưa vẫn rất to. Tốc độ xe của Lạc Bình Giang trong dòng xe cộ rất gấp gáp, liên tục vượt trái, vượt phải.
Nguyễn Thanh Thanh: "Anh không cần lái nhanh như vậy, an toàn là trên hết."
"Không sao, tôi tự biết chừng mực."
"Thật sự cảm ơn anh, không làm lỡ việc của anh chứ?"
"Không có. Đứa bé bị sao vậy?"
"Nó bị sốt. Ban ngày đã hạ sốt rồi, vừa nãy đột nhiên sốt cao, uống thuốc hạ sốt cũng không ăn thua. Chúng tôi muốn gọi xe nhưng không gọi được."
Lạc Bình Giang mở ngăn chứa đồ phía trước, lấy một chai nước đưa qua: "Chỉ còn một chai nước thôi, cho thằng bé uống chút đi."
"Cảm ơn anh."
Nguyễn Thanh Thanh và Tằng Hy cẩn thận đút cho đứa bé uống chút nước, Lạc Bình Giang lại đưa một hộp giấy qua, Nguyễn Thanh Thanh nhận lấy xem, là hộp khăn giấy mềm.
Anh nói: "Hai người cũng lau đi."
Nguyễn Thanh Thanh lại nói: "Cảm ơn anh." Rút hai tờ đưa cho Tằng Hy, bản thân cũng rút một tờ, chậm rãi lau.
Lạc Bình Giang: "Hai người có thể dựa vào nghỉ ngơi một chút, rất nhanh sẽ đến thôi."
Nguyễn Thanh Thanh: "Được, cảm ơn anh."
Mười ngón tay anh siết chặt vô lăng, đường nét quai hàm khẽ động.
"Đủ rồi! Không cần cứ luôn miệng nói cảm ơn với tôi."
Nguyễn Thanh Thanh sững sờ. Giọng điệu của anh hình như có chút tức giận nhưng lại không biết lửa giận không tên đó từ đâu mà có.
Ngoài xe mưa rơi tí tách, tiếng xe cộ, tiếng còi xe inh ỏi. Trong xe lại trở nên yên tĩnh. Nguyễn Thanh Thanh nhìn màn mưa ngoài cửa sổ, mặt không chút biểu cảm.
Tằng Hy khẽ chạm tay cô một cái, dùng thủ ngữ: Em nhận ra anh ấy, anh ấy từng đến trung tâm chúng ta mấy lần để đưa rau, còn có một lần quyên góp nữa.
Nguyễn Thanh Thanh: Anh ấy là anh họ của Trần Mộ Quân.
Tằng Hy: À, thì ra là người quen. Anh ấy thật tốt bụng.
Tằng Hy: Sao vậy? Chị có vẻ như rất khó chịu.
Nguyễn Thanh Thanh sững người một chút.
Tằng Hy: Chị đừng lo lắng, Đậu Đậu nhất định sẽ không sao, chỉ cần đến bệnh viện là ổn rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!