Chương 11: Nghĩ đến (1)

Nguyễn Thanh Thanh ngồi trong phòng, cầm điện thoại lên, đột nhiên có cảm giác muốn nói chuyện với Trần Mộ Quân nhưng lại thấy không có gì để nói, nhìn một lúc rồi lại đặt xuống.

Thôi thì làm việc vậy.

Cả buổi chiều, cô đắm chìm trong công việc, suy nghĩ về kế hoạch khởi nghiệp, sắp xếp trù bị mọi thứ. Đến khi mặt trời lặn, cô thở dài một hơi, đẩy máy tính ra, đã bình tâm trở lại, trong mắt đầy vẻ thực tế lạnh lùng.

Cô chợt nhớ ra, hôm nay là thứ Bảy, cả ngày Trần Mộ Quân không liên lạc với cô, không giống tính cách của anh cho lắm.

Cô nhắn tin qua: Đang làm gì vậy?

Vài phút sau, Trần Mộ Quân trực tiếp gọi điện đến, giọng anh ta bình tĩnh dịu dàng: "Hôm nay lãnh đạo đột xuất yêu cầu làm thêm giờ, bận quá quên chưa nói chuyện với em. Nhớ anh à?"

"Tối nay có muốn ăn cơm cùng nhau không?" Nguyễn Thanh Thanh hỏi. "Lần nào cũng đến chỗ anh, lần này đến chỗ em đi."

Trần Mộ Quân ngập ngừng một chút, giọng càng thêm dịu dàng: "Vẫn chưa xong việc, hôm nay không thể ăn cùng em được. Để mai nhé, hay là vẫn đến chỗ anh họ anh?"

"Không đi."

Trần Mộ Quân rất ngạc nhiên: "Tại sao vậy? Lần trước em không thấy ngon sao?"

"Tuy là người thân nhưng cũng không nên làm phiền anh ấy giữ chỗ rồi giảm giá như thế mãi. Hơn nữa, ăn nhiều ở một nơi cũng chán, hay là đến chỗ em đi, em sẽ dẫn anh đến nơi này vừa rẻ vừa ngon."

Trần Mộ Quân cười: "Được được được, bà xã tiết kiệm lo toan cho gia đình, nghe theo bà xã hết."

Cúp điện thoại, Trần Mộ Quân bước ra khỏi căn phòng không bóng người, quay lại phòng bên cạnh. Nguyễn Thanh Linh ngồi bên bàn, thức ăn trên bàn đã được hai người ăn gần hết một nửa.

Vào những lúc như vậy, Nguyễn Thanh Linh chẳng bao giờ hỏi anh ta là ai gọi điện đến, chỉ cười híp mắt, hai tay ôm mặt, nói: "Nếu anh không trở lại, món sườn hoa mai ngon tuyệt này sắp bị em ăn hết rồi đấy."

Sự bực bội và áy náy trong lòng Trần Mộ Quân lập tức được xoa dịu bởi tình yêu vô bờ bến của cô ta. Anh gõ nhẹ lên đầu cô ta: "Muốn ăn thì cứ ăn, không cần để lại cho anh đâu."

Nguyễn Thanh Linh liền gắp thêm một miếng sườn, nói: "Em ăn hết thì anh ăn gì?"

"Ăn em."

Nguyễn Thanh Linh cắn môi cười, một lúc sau, cô ta cởi giày da nhỏ ra, một cái chân trần đặt lên trên đùi anh: "Ăn cái này à?"

Trần Mộ Quân nắm lấy chân cô ta, hỏi: "Đây không phải là em ăn sao?"

——

Chiều hôm sau, khoảng hơn 2 giờ, Nguyễn Thanh Thanh vừa từ ngoài về đã bị Trịnh Đào gọi vào văn phòng.

Trịnh Đào cười nói: "Thanh Thanh à, chú đã hẹn với khách hàng, là một người bạn rất có tiền, đến bàn về việc chuyển nhượng trung tâm chăm sóc và hai mặt tiền. Họ sẽ đến đây sau hai tiếng nữa, ngay tại phòng này, lúc đó cháu cũng đến nhé, nghe một chút rồi ký tên là được."

Nguyễn Thanh Thanh nhìn ông.

Trịnh Đào nét mặt không đổi: "Chỉ có thế thôi."

Nguyễn Thanh Thanh hỏi: "Có tài liệu chi tiết về đối phương và hợp đồng không ạ? Cháu muốn xem trước."

Trịnh Đào nhíu mày, nói: "Cháu không tin tưởng chú sao?"

"Không phải vậy, chỉ là cháu muốn tìm hiểu trước để có sự chuẩn bị."

Trịnh Đào vẫy tay: "Được rồi, được rồi, lát nữa chú rảnh sẽ tìm đưa cho cháu."

Kết quả là sau khi Nguyễn Thanh Thanh về phòng, nửa tiếng trôi qua mà vẫn không thấy Trịnh Đào mang tài liệu đến. Cô lại đến văn phòng của ông nhưng phát hiện cửa phòng đã khóa, bên trong không có ai.

Nguyễn Thanh Thanh đột nhiên nổi giận, đấm một cú lên cửa, rồi từ từ lộ ra một nụ cười lạnh, quay người bước nhanh về phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!