Tằng Hy: Chị còn muốn gì nữa không, em làm luôn cho chị nha.
Nguyễn Thanh Thanh suy nghĩ một lát rồi hỏi: Liệu có thể làm một bức hình của chị và Trần Mộ Quân không? Chị có thể chọn một bức ảnh chung gửi cho em, có khó lắm không?
Tằng Hy che miệng cười: Không thành vấn đề!
Nguyễn Thanh Thanh cũng cười theo.
Tằng Hy nói: Đây là một nhiệm vụ quan trọng nên cần mất chút thời gian. Em sẽ thu thập những vật liệu tốt nhất rồi tỉ mỉ chế tác, làm ra tác phẩm xuất sắc, khiến anh rể bất ngờ.
Hôm nay có một chị lớn quản lý hậu cần xin nghỉ, sau bữa ăn, Nguyễn Thanh Thanh vào bếp giúp đỡ. Không lâu sau, nghe thấy có người nói: "Đồ ăn đến rồi, ai có thời gian mang vào giúp đi."
Nguyễn Thanh Thanh đi theo một chị lớn. Lúc ra ngoài cửa, thấy một chiếc xe tải nhỏ đậu ở đó, chất đầy rau củ, thêm mấy miếng thịt lợn và sườn, vài túi lớn đựng lương thực và dầu ăn.
Chị lớn nói với Nguyễn Thanh Thanh: "Thực phẩm của chúng ta đều do lão Lý ở chợ giao, thịt và gạo mỗi tháng giao một lần, rau thì giao cách ngày. Đáng lẽ ra hôm nay phải giao vào buổi sáng nhưng không biết sao lại trễ. Cặp vợ chồng già đó nhiều tuổi rồi, lại không có con cái nên đều dựa vào việc này để kiếm sống. Chúng tôi cũng muốn giúp đỡ việc làm ăn của họ."
Nguyễn Thanh Thanh gật đầu.
Một người từ ghế lái bước xuống nhưng đối phương lại không phải là ông già còng lưng. Anh đeo kính râm, mặc áo phông đen, quần màu xanh của quân đội, dáng đứng thẳng tắp như cây bạch dương.
Nguyễn Thanh Thanh ngẩn người.
Chị lớn bên cạnh thân mật chào hỏi: "Ông chủ Lạc, sao hôm nay lại là anh đến vậy?"
Lạc Bình Giang tháo kính râm xuống, nhìn qua Nguyễn Thanh Thanh một cái, biểu cảm khá lạnh nhạt. Ánh mắt anh dừng lại trên người chị Trương, nở một nụ cười: "Chị Trương, hôm nay lão Lý không may bị đau lưng nên tôi mang đến thay ông ấy."
Chị Trương: "Không sao chứ?"
"Không sao, ông ấy nói là bệnh cũ, tôi đã cho nhân viên đưa ông ấy đến bệnh viện rồi."
Chị Trương cười như một đóa hoa, giới thiệu: "À đúng rồi, đây là Thanh Thanh, cô chủ nhỏ của trung tâm chúng tôi.
Thanh Thanh, đây là ông chủ Lạc, quán ăn nổi tiếng nhất ở Hoài Thành bây giờ là do cậu ấy mở. Ông chủ Lạc còn là quân nhân xuất ngũ, giỏi lắm, thường xuyên giúp đỡ vợ chồng lão Lý mang đồ ăn đến cho chúng ta! Quân nhân đúng là khác biệt, xuất ngũ rồi vẫn phục vụ nhân dân, người tốt!"
Lạc Bình Giang mới quay lại nhìn Thanh Thanh, ánh mắt bình tĩnh và ôn hòa, gật đầu chào.
Nguyễn Thanh Thanh cũng gật đầu theo.
Lạc Bình Giang quay người đi về phía thùng xe, nói với chị Trương: "Chị kiểm tra xem có đúng không, không vấn đề gì thì tôi mang xuống giúp mọi người."
Chị Trương nói: "Có gì phải kiểm tra, vợ chồng lão Lý thật thà, chỉ thừa không thiếu. Bình Giang, cậu nói xem, cậu là ông chủ rồi, sao còn tự mình mang đến thế? Cứ bảo người khác đến không được sao?"
Lạc Bình Giang cười nói: "Sao tôi lại không tự đến được?"
Tay phải Lạc Bình Giang xách một túi gạo nặng trĩu, tay trái xách một túi rau trông không nặng lắm đi qua Nguyễn Thanh Thanh.
Nguyễn Thanh Thanh nghĩ lại lời của Trần Mộ Quân, anh ta nói tay trái của anh không còn sức nên mới phải xuất ngũ.
Chị Trương nói: "Thanh Thanh, em giúp chị mang rau vào là được. Không nặng lắm đâu, chỉ trông hơi to thôi."
"Vâng." Nguyễn Thanh Thanh đi đến phía sau xe, nhận lấy một bó rau lớn rồi đi về phía bếp.
Rõ ràng là Lạc Bình Giang đã quen thuộc với cấu trúc của trung tâm, Nguyễn Thanh Thanh vừa đi được nửa đường đã thấy anh tay không quay lại. Cô không nhìn Lạc Bình Giang mà anh cũng không nói gì.
Khi họ lướt qua nhau, bỗng Nguyễn Thanh Thanh cảm thấy tay mình nhẹ bẫng, bó rau lớn kia đã bị anh mang đi. cô muốn lấy lại: "Tự tôi làm được."
Lạc Bình Giang chỉ nói: "Để tôi." Giọng điệu anh bình thản nhưng lại làm người khác không thể phản đối.
Lúc này cô mới ngẩng đầu lên, nhìn theo bóng lưng anh. Bóng lưng Lạc Bình Giang cứng cáp thẳng tắp, xương bả vai bên dưới lớp áo phông hơi nhô lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!